Bài viết

Ông Ích Đường - Bản hùng ca tuổi mười tám

Ông Ích Đường - Bản hùng ca tuổi mười tám

Đà Nẵng29/11/2025Đoàn Uyên Phương (Trường Tiểu học Diên Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Ích Đường - Bản Hùng Ca Tuổi Mười Tám

Từ ký ức lịch sử đến hành trình tri ân người anh hùng trẻ, ta nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những trang sách khô cứng mà là dòng chảy của ký ức dân tộc, là nơi lưu giữ những câu chuyện đã làm nên hồn cốt Việt Nam. Mỗi nhân vật lịch sử đều mang trong mình một lý tưởng cao đẹp, một sứ mệnh vì cộng đồng và một dấu ấn bền vững để lại cho hậu thế. Trong dòng mạch ấy, hình ảnh Ông Ích Đường – người thanh niên tuổi mười tám hy sinh trong phong trào chống sưu thuế năm 1908 – hiện lên như một ngọn lửa âm ỉ nhưng mãnh liệt, soi sáng tâm hồn bao thế hệ. Chính vì vậy, hưởng ứng cuộc thi năm nay, tôi xin gửi tới Ban Tổ chức bài viết về Cậu Đường với mong muốn lan tỏa hơn nữa tinh thần bất khuất và lòng quả cảm của người con đất Quảng.

Cậu Đường – ánh sao tuổi mười tám giữa bầu trời phong trào chống thuế là hình tượng đẹp đẽ mà lịch sử để lại, khi giữa đầu thế kỷ XX đầy biến động, một chàng trai trẻ vẫn đứng vững trước bạo quyền thực dân. Trong dòng chảy hào hùng của dân tộc, có những người dù tuổi đời ngắn ngủi nhưng đã kịp thắp lên ánh sáng bất tử. Ông Ích Đường là một trong số đó. Sinh ra khi đất nước đang oằn mình trước áp bức, lớn lên giữa tiếng gọi canh tân và khát vọng độc lập, ông sớm bộc lộ khí phách hiên ngang của bậc trượng phu. Dẫu chỉ mới mười tám tuổi, nhưng ở ông đã hội tụ đầy đủ sự cương trực, tấm lòng vì dân và nhiệt huyết sục sôi của một người chiến sĩ trẻ. Chính tinh thần ấy đã khiến ông trở thành biểu tượng bất khuất trong phong trào chống sưu thuế – một phong trào đã để lại dấu ấn sâu đậm trong tiến trình đấu tranh của nhân dân Quảng Nam – Đà Nẵng.

Mạch nguồn gia tộc và sự ra đời của một khí phách đã hun đúc lên con người Ông Ích Đường. Ông sinh năm 1890 tại làng Phong Lệ Trung, huyện Hòa Vang – một vùng quê giàu truyền thống hiếu học. Điều đặc biệt hơn, ông là cháu nội của danh tướng Ông Ích Khiêm – người đã không ít lần vào sinh ra tử chống lại thực dân Pháp. Khí phách và trí tuệ của người ông đã trở thành ngọn đuốc dẫn đường cho Cậu Đường từ thuở thiếu thời. Tương truyền rằng ông thông minh, học đâu hiểu đó, lại giỏi võ nghệ nên được dân làng yêu quý. Nhưng điều khiến người đời kính trọng hơn cả chính là tính cách ngay thẳng, dám bênh vực kẻ yếu, không khuất phục trước những điều gian trá. Gia phong nghiêm cẩn của dòng họ cùng tình thương của quê hương Hòa Vang đã góp phần hình thành một người thanh niên có lý tưởng lớn và phẩm chất cao đẹp.

Hạt giống yêu nước trong gió Duy Tân đã chạm đến trái tim của Cậu Đường khi phong trào canh tân lan rộng khắp miền Trung. Đó là thời điểm mà các sĩ phu yêu nước như Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp… đang nỗ lực kêu gọi cải cách, thức tỉnh dân trí và khơi dậy lòng tự tôn dân tộc. Trong bối cảnh ấy, Cậu Đường sớm hòa mình vào dòng chảy tư tưởng mới, tiếp thu tinh thần khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Người dân còn kể lại rằng ông từng lặn lội ra tận Yên Thế để thăm nghĩa quân Hoàng Hoa Thám – mong học hỏi cách tổ chức lực lượng và nuôi dưỡng ý chí chiến đấu. Những cuộc hành trình ấy, dù gian lao, đã vun bồi niềm tin trong ông rằng mỗi người dân đều có quyền sống trong tự do và bình đẳng, và rằng đã đến lúc thanh niên phải dấn thân vì quốc gia.

Lửa nổi Hòa Vang – dấu ấn của một người lãnh đạo tuổi trẻ đã bùng lên mạnh mẽ trong phong trào chống sưu thuế năm 1908. Trước sự áp bức tàn bạo của quan lại và thực dân, nhân dân Hòa Vang và nhiều địa phương khác đã vùng dậy đòi giảm thuế, chống phu phen tạp dịch. Trong cao trào ấy, Cậu Đường – dù rất trẻ – đã trở thành điểm tựa tinh thần cho bà con. Ông trực tiếp lãnh đạo đoàn dân chúng, kêu gọi đoàn kết và đấu tranh, rồi cùng mọi người vây bắt tên Lãnh Điềm – kẻ nổi tiếng tham tàn, chuyên bóc lột dân nghèo. Hành động ấy không chỉ là sự phản kháng, mà còn là minh chứng cho khí phách của một người dám đứng lên vì công lý, dám đối mặt nguy hiểm để bảo vệ quyền sống chính đáng của đồng bào mình.

Pháp trường Túy Loan – bản tráng ca của người anh hùng mười tám tuổi đã khắc sâu vào lòng người dân xứ Quảng như một vết dao đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh. Sau khi phong trào bị đàn áp, Cậu Đường bị phản bội và rơi vào tay giặc. Ngày 11 tháng 5 năm 1908, ông bị đưa ra bến sông gần chợ Túy Loan để xử chém. Trước pháp trường, không hề sợ hãi, ông ngẩng cao đầu, hiên ngang tuyên bố: “Giết Đường này sẽ có nhiều Đường khác. Còn mía thì còn Đường, còn giặc thì còn Đường.” Khi tên đao phủ run tay, chính ông lại quát lớn: “Đứa nào chém tao thì chém một nhát cho đứt!”. Những lời nói ấy không chỉ là tiếng thét của một người chiến sĩ, mà còn là bản tuyên ngôn bất tử của lòng yêu nước.

Tấm lòng dân và sự bất tử của một con người đã giúp tên tuổi Cậu Đường sống mãi vượt thời gian. Khi ông ngã xuống, người dân chợ Túy Loan đã tự xé vải trắng để tang – một hình ảnh cảm động và chân thành, cho thấy tình cảm mà nhân dân dành cho ông sâu nặng đến nhường nào. Sau này, bà con lập miếu thờ, gìn giữ phần mộ và truyền cho con cháu câu chuyện về người anh hùng trẻ tuổi. Năm tháng qua đi, di tích mộ Ông Ích Đường được công nhận cấp quốc gia, không chỉ là nơi tưởng niệm mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên trung của người dân xứ Quảng.

Ngọn lửa không lụi tàn trong dòng chảy thời gian chính là điều mà Cậu Đường đã để lại. Cuộc đời ông ngắn ngủi, nhưng lý tưởng sống lại rực rỡ và bền bỉ đến lạ kỳ. Ông là minh chứng rằng giá trị của một con người không được đo bằng số năm sống, mà bằng sức lan tỏa của tinh thần dấn thân vì dân tộc. Hình ảnh Cậu Đường nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng lòng yêu nước bắt đầu từ những điều nhỏ bé, nhưng nếu được nuôi dưỡng bằng trí tuệ và bản lĩnh, nó có thể trở thành ánh lửa soi sáng cả thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn