Ống kính máy ảnh thay lời sông núi
Người chiến sĩ: Phóng viên chiến trường, Liệt sĩ Lâm Hồng Long và những khoảnh khắc lịch sử
Trong những năm tháng chiến tranh, có một đội quân không mang súng, vũ khí của họ là những chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ, những cuộn phim quý giá như máu. Họ lao vào nơi bom đạn ác liệt nhất chỉ để ghi lại một khoảnh khắc của lịch sử, một nụ cười của người chiến sĩ trước giờ ra trận. Người chiến sĩ thầm lặng ấy chính là nghệ sĩ nhiếp ảnh, phóng viên chiến trường Lâm Hồng Long.
Sinh ra tại Bình Thuận, ông tham gia cách mạng từ rất sớm và gắn liền cuộc đời mình với những chặng đường gian khổ của thông tấn quân sự. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết tại chiến trường Quảng Trị rực lửa mùa hè năm 1972, khi mọi người tìm nơi trú ẩn trước trận mưa pháo của địch, người ta lại thấy Lâm Hồng Long đứng thẳng người, giơ cao chiếc máy ảnh để bấm máy. Ông biết rằng, nếu mình ngã xuống, tấm phim trong máy sẽ là nhân chứng thay ông nói lên sự thật tàn khốc của chiến tranh và ý chí kiên cường của đồng đội.
Tác phẩm để đời của ông, bức ảnh "Bác Hồ bắt nhịp bài ca Kết đoàn" hay khoảnh khắc "Mẹ con ngày đoàn tụ" năm 1975 đã trở thành những biểu tượng bất tử của dân tộc. Để có được những bức ảnh đi vào lòng người ấy, ông đã phải trải qua những ngày nhịn đói, lội bùn, vượt qua những bãi mìn dày đặc, thậm chí bị thương suýt mất đi đôi tay cầm máy.
Đối với ông, mỗi bức ảnh không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, đó là món nợ ân tình với những đồng đội đã ngã xuống. Ông từng chia sẻ, mỗi lần bấm máy là một lần tim ông thắt lại, vì người chiến sĩ trong ống kính của ông hôm nay rạng rỡ nụ cười, ngày mai có thể đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất lạnh.
Câu chuyện của người chiến sĩ - nghệ sĩ Lâm Hồng Long dạy cho thế hệ trẻ chúng tôi về giá trị của sự thật và lòng biết ơn. Nhờ có những ống kính dũng cảm như ông, tuổi trẻ hôm nay mới hiểu thế nào là "Thời hoa lửa", để biết trân trọng giá trị của từng giây phút bình yên mà chúng tôi đang được hưởng.



