ông Kray Kro (tên thường gọi Côn Thêm) lớn lên giữa bom đạn và sự chia cắt.
Sinh năm 1943, trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước, ông Kray Kro (tên thường gọi Côn Thêm) lớn lên giữa bom đạn và sự chia cắt. Khi Tổ quốc cần, ông đã gác lại tuổi thanh xuân, rời mái nhà đơn sơ để bước vào con đường kháng chiến, mang theo niềm tin sắt son rằng độc lập – tự do là lẽ sống của cả một thế hệ. Những năm tháng chiến tranh, ông trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Đó là những ngày hành quân dài trong rừng sâu, những đêm trú quân g
Sinh năm 1943, trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước, ông Kray Kro (tên thường gọi Côn Thêm) lớn lên giữa bom đạn và sự chia cắt. Khi Tổ quốc cần, ông đã gác lại tuổi thanh xuân, rời mái nhà đơn sơ để bước vào con đường kháng chiến, mang theo niềm tin sắt son rằng độc lập – tự do là lẽ sống của cả một thế hệ.
Những năm tháng chiến tranh, ông trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Đó là những ngày hành quân dài trong rừng sâu, những đêm trú quân giữa mưa bom bão đạn, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn cận kề hiểm nguy. Ông cùng đồng đội bám trụ trận địa, giữ vững tuyến đường, bảo vệ cơ sở cách mạng, góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về với đời thường, nhưng những vết thương để lại trên cơ thể và trong ký ức thì không thể xóa nhòa. Di chứng chiến tranh theo ông suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến sức khỏe và sinh hoạt hằng ngày. Với những hy sinh đó, ông được Nhà nước ghi nhận và hiện đang hưởng chế độ bệnh binh – sự tri ân đối với người lính đã hiến dâng tuổi trẻ và một phần xương máu cho Tổ quốc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, ông Kray Kro vẫn là tấm gương sáng về ý chí, lòng kiên trung và đức hy sinh. Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử quê hương, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những nỗi đau âm thầm của những người lính bệnh binh như ông.



