Bài viết

ÔNG LÃ VĂN HẠNH – NGỌN LỬA GIỮA ĐÁ NÚI VỊ XUYÊN

Câu chuyện “Hoa Lửa” về ông Lã Văn Hạnh – người lính từng trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới tại mặt trận Vị Xuyên

Lạng Sơn09/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vị Xuyên – Hà Giang, mảnh đất biên cương khắc nghiệt, nơi đá nhiều hơn đất, sương mù phủ kín lối đi và bom đạn từng cày xới từng tấc núi. Nơi ấy, trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, đã ghi dấu biết bao máu xương của những người lính trẻ. Trong dòng chảy bi tráng ấy có ông Lã Văn Hạnh, một người con bình dị của quê hương, từng khoác áo lính, trực tiếp chiến đấu nơi tuyến lửa Vị Xuyên.

Hoa lửa trên điểm cao

Những năm đầu của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới, ông Lã Văn Hạnh cùng đơn vị hành quân lên Hà Giang. Trước mắt họ là những điểm cao đá tai mèo sắc nhọn, những quả đồi trơ trọi bị bom đạn cày xới ngày đêm. Mỗi mét đất giành được đều phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.

Ban ngày, pháo địch dội xuống như mưa. Ban đêm, người lính bám chốt trong hầm đá, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Giữa tiếng nổ rung trời, hoa lửa của lòng quả cảm vẫn bừng cháy trong tim những người lính trẻ.

Giữ chốt bằng cả sinh mạng

Có những thời điểm, đơn vị của ông Hạnh phải giữ chốt nhiều ngày liền trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đạn dược hạn chế, lương thực cạn dần, thương binh ngày một nhiều. Nhưng mệnh lệnh giữ đất, giữ chốt là mệnh lệnh từ trái tim.

Ông Lã Văn Hạnh không ít lần đối mặt với cái chết khi pháo địch bắn thẳng vào trận địa. Có lần, mảnh pháo sượt qua vai, máu thấm ướt áo. Ông chỉ kịp băng tạm, tiếp tục chiến đấu, bởi phía sau là đồng đội, là biên cương Tổ quốc.

Trong những giờ phút sinh tử ấy, hoa lửa của tình đồng đội cháy sáng hơn bao giờ hết – chia nhau miếng lương khô, thay nhau gác đêm, dìu nhau vượt qua lằn ranh sống – chết.

Hoa lửa không tắt giữa đời thường

Chiến tranh lùi xa, ông Lã Văn Hạnh trở về quê hương với những vết thương trên cơ thể và ký ức không thể nào quên. Nhưng cũng như bao người lính Vị Xuyên khác, ông không cho phép mình gục ngã. Ông cần mẫn lao động, gương mẫu trong mọi phong trào ở địa phương, tích cực kể lại cho thế hệ trẻ nghe về một thời “sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử”.

Với ông, Vị Xuyên không chỉ là chiến trường, mà là nơi gửi lại một phần máu thịt và tuổi thanh xuân. Hoa lửa của người lính năm xưa nay lặng lẽ tỏa sáng trong từng việc làm bình dị, nhắc nhở con cháu về giá trị của hòa bình hôm nay.

Thông điệp từ Hoa Lửa Vị Xuyên

Câu chuyện của ông Lã Văn Hạnh là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người lính đã và đang nằm lại nơi biên cương. Đó là minh chứng cho tinh thần bất khuất, cho lời thề giữ đất thiêng của Tổ quốc bằng tất cả những gì mình có.

Hoa lửa Vị Xuyên – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng – sẽ mãi cháy trong ký ức dân tộc và trong trái tim các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn