Bài viết

Ông lão gác cầu

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trong khói bom và tiếng súng, biết bao con người bình dị đã âm thầm góp sức cho đất nước. Câu chuyện về ông lão gác cầu tên Phúc ở một vùng quê miền Bắc là hình ảnh đẹp của thời kỳ ấy. Ông Phúc năm đó đã ngoài sáu mươi tuổi. Tuổi cao, sức yếu nên ông không thể ra trận như lớp thanh niên trong làng. Hai người con trai của ông đều đã nhập ngũ, còn ông ở lại quê nhà nhận nhiệm vụ trông coi cây cầu sắt bắc qua con sông nhỏ – tuyến đường quan trọng để xe chở hàng và bộ đội đi qua. Ban ngày, ông cầm chiếc cờ nhỏ đứng đầu cầu hướng dẫn người qua lại. Ban đêm, ông mang đèn pin đi kiểm tra từng thanh gỗ, từng bu lông, xem có hư hỏng gì sau những trận bom hay không. Nhiều đêm mưa rét, gió thổi hun hút ngoài sông, ông vẫn khoác áo tơi lặng lẽ tuần tra. Một đêm năm 1972, máy bay địch bất ngờ đánh phá dữ dội vào khu vực cây cầu. Bom nổ rung chuyển cả bờ sông, một nhịp cầu bị hư hỏng nặng. Trong khi mọi người còn đang tránh bom, ông Phúc đã chạy ra đầu đường, cầm đèn báo hiệu cho đoàn xe vận tải đang tiến tới dừng lại kịp thời. Bom vừa dứt, ông cùng dân quân và thanh niên trong làng lao vào sửa cầu ngay trong đêm. Người khuân gỗ, người siết ốc, người vá mặt cầu. Ông Phúc dù tuổi cao vẫn tự tay cầm búa đóng từng chiếc đinh. Ông nói dứt khoát: “Đường phải thông trước sáng.” Gần rạng đông, cây cầu được sửa tạm xong. Những đoàn xe chở hàng lại nối đuôi nhau lăn bánh vào Nam. Ánh đèn xe chiếu lên gương mặt lấm lem của ông lão gác cầu, ai cũng xúc động. Ngày đất nước hòa bình, cây cầu cũ được xây mới khang trang hơn. Người dân trong vùng vẫn nhắc về ông Phúc như người đã giữ mạch đường quê hương suốt thời hoa lửa. Câu chuyện về ông Phúc cho thấy lòng yêu nước không phân biệt tuổi tác. Trong những năm tháng gian nan ấy, mỗi người dân Việt Nam đều là một chiến sĩ theo cách riêng của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn