ÔNG LÃO VÁ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
ÔNG LÃO VÁ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy, có một ông lão ngoài năm mươi tuổi mà bộ đội ai cũng quen gọi là "bác Năm". Ông không phải chiến sĩ, cũng không thuộc đơn vị vận tải. Công việc của ông rất giản dị: cùng đội dân công sửa những đoạn đường vừa bị bom cày xới để xe có thể tiếp tục lăn bánh trong đêm.
Ban ngày, máy bay địch liên tục trinh sát và ném bom. Có những đoạn đường vừa san lấp xong buổi sáng thì buổi chiều lại bị khoét thành những hố sâu. Vì vậy, công việc của đội sửa đường thường bắt đầu khi màn đêm buông xuống.
Ông Năm luôn là người có mặt sớm nhất. Trên vai ông chỉ có chiếc cuốc, cái xẻng và chiếc đèn dầu nhỏ được che kín ánh sáng. Mỗi lần có tiếng còi báo an, mọi người lại nhanh chóng ra mặt đường, xúc từng xẻng đất lấp hố bom. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng cuốc chạm đá và tiếng xe chở đất nối nhau trong đêm.
Có hôm, một hố bom quá lớn. Cả đội làm gần ba tiếng đồng hồ vẫn chưa xong. Đúng lúc ấy, từ xa vọng lại tiếng động cơ xe tải. Đoàn xe chở hàng đang tiến đến.
Ông Năm nhìn con đường còn dang dở rồi nói:
"Cố thêm chút nữa, xe không thể dừng giữa rừng."
Mọi người lại cắm cúi làm. Người xúc đất, người khiêng đá, người chặt cây lót xuống nền đường. Khi chiếc xe đầu tiên đi qua an toàn, ai cũng thở phào. Không có tiếng vỗ tay, không có lời khen, mọi người chỉ nhìn nhau cười rồi tiếp tục thu dọn dụng cụ.
Bộ đội lái xe rất quý ông lão ấy. Mỗi lần dừng chân, các anh thường chia cho ông ít lương khô hoặc một gói chè. Ông đều từ chối, chỉ nhận khi mọi người nói mãi. Ông bảo: "Các chú còn phải đi xa hơn tôi."
Một chiến sĩ trẻ từng hỏi:
"Bác làm việc này có sợ không?"
Ông cười hiền:
"Có chứ. Ai mà không sợ bom. Nhưng nếu đường không thông thì xe không vào được, bộ đội ngoài kia lấy gì mà đánh giặc."
Câu trả lời mộc mạc ấy khiến người lính nhớ suốt nhiều năm.
Sau ngày hòa bình, con đường Trường Sơn trở thành tuyến đường lịch sử. Những đoàn xe giờ chạy trên mặt đường rộng và bằng phẳng. Ít ai biết rằng dưới lớp đất ấy là biết bao công sức của những người dân công, thanh niên xung phong và những ông lão như bác Năm đã lặng lẽ san lấp từng hố bom giữa đêm tối.
Ông chưa bao giờ nhận mình là người có công lớn. Ông chỉ nói rằng mình làm việc mà bất kỳ người dân nào lúc ấy cũng sẵn sàng làm. Nhưng trong ký ức của những người lính từng đi qua Trường Sơn, hình ảnh ông lão cầm chiếc xẻng dưới ánh đèn dầu mờ vẫn là một biểu tượng đẹp của hậu phương nơi tuyến lửa.
Lịch sử thường ghi tên những trận đánh lớn, những người chỉ huy tài ba và những chiến thắng vang dội. Nhưng lịch sử cũng được làm nên bởi những con người bình dị. Một ông lão vá đường, một cô gái gùi đất, một người dân công đẩy xe... Mỗi người góp một phần sức lực nhỏ bé để giữ cho con đường không bao giờ bị cắt đứt.
Và chính từ những việc làm thầm lặng ấy, con đường Trường Sơn đã trở thành con đường của ý chí, của lòng kiên cường và của niềm tin vào ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.:::


