Ông Lê Đình Hân (thôn Kim Ngọc, xã Thạch Châu, Lộc Hà): Không phút giây nào nguôi nhớ thương đồng đội.
Tháng 12/1974, khi tròn 20 tuổi, cũng như nhiều thanh niên khác, tôi hăng hái khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi của tiền tuyến miền Nam. Nhập ngũ cùng tôi thời điểm đó còn có 14 thanh niên cùng xã, họ đều là anh em, bạn bè cùng trang lứa.
Tôi và một số anh em được biên chế vào Tiểu đoàn 8 - Trung đoàn 266 - Sư đoàn 341 (Quân đoàn 4), trực tiếp tham gia chiến đấu tại cửa ngõ Sài Gòn, mở đường cho các đơn vị khác tiến vào giải phóng thành phố. Sau 30/4/1975, đơn vị của tôi tiếp tục được điều động quân quản Sài Gòn, rồi tham gia nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Ở chiến trường nào, chúng tôi cũng chiến đấu anh dũng, không quản ngại hy sinh, gian khổ với lý tưởng vì Tổ quốc, vì Nhân dân và tinh thần quốc tế cao cả.
Năm 1980, tôi may mắn sống sót trở về quê hương với nhiều vết thương do đạn bom để lại trên thân thể, nhưng nhiều đồng đội không còn trở về được nữa. Các anh: Nguyễn Văn Khương, Nguyễn Đức Tịnh, Phạm Ngọc Hoàng, Lê Quang Tuấn, Nguyễn Công Tư, Lê Ngọc Ngọ... là những đồng chí, đồng đội, bạn bè, đồng hương thân thiết của tôi đã ngã xuống trên chiến trường miền Nam, Campuchia. Có người đã tìm thấy mộ, có người nằm lại giữa mênh mông đất trời.
Sự hy sinh anh dũng của đồng đội là nỗi ám ảnh khôn nguôi nhưng cũng là động lực để những người may mắn trở về như tôi tiếp tục đóng góp cho công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước, mãi xứng danh Bộ đội Cụ Hồ.



