Ông Lê Đoàn Hùng (Ba Hùng) – Tuổi trẻ dấn thân, một đời tận hiến cho cách mạng
Ở vùng quê ấp 7, xã An Trường, huyện Càng Long, Ngay2/02/1954, một cậu bé tên Lê Đoàn Hùng – Ba Hùng cất tiếng khóc chào đời giữa những ngày đất nước chưa một ngày yên tiếng súng. Sinh ra trong một gia đình cách mạng tiêu biểu, là người con thứ ba trong bốn anh chị em, đặc biệt có cha là ông Lê Văn Chữ (Năm Lôi) – Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – nên tinh thần yêu nước đã sớm ăn sâu vào máu thịt của cậu bé Hùng.
Năm 1969, khi mới 15 tuổi, ông Hùng đã bước vào con đường cách mạng, công tác tại Đội bảo vệ Tỉnh đội Trà Vinh với nhiệm vụ làm liên lạc bí mật – một công việc đầy nguy hiểm, luôn cận kề cái chết khi phải đưa thư từ, tài liệu mật qua những vùng địch dày đặc. Cũng trong năm này, ông tham gia những trận đánh ác liệt chống càn ở Trà Vinh, Cầu Kè, Càng Long, Tiểu Cần…, cùng lực lượng kháng chiến giữ vững thế trận nhân dân, phục kích, du kích, biến làng xã thành pháo đài vững chắc.
Cuối năm 1969, ông được điều về đơn vị T80, chuyên sản xuất và chế tạo vũ khí tự tạo. Công việc cưa bom, tháo đạn, lấy thuốc súng – chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể mất mạng – nhưng ông Hùng vẫn luôn bình tĩnh, kiên cường, coi đó là đóng góp thiết thực nhất để tiếp sức cho đồng đội nơi tiền tuyến.
Năm 1971, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, ông được cử đi học y tá tại Quân y Cục tỉnh đội Trà Vinh. Sau khi trở về đơn vị, ông trở thành người lính – y tá độc đáo: vừa cứu thương, băng bó, chăm sóc thương binh, vừa sẵn sàng cầm súng chiến đấu khi lực lượng thiếu hụt. Những năm tháng ấy, giữa bom đạn, ông đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, cũng đã tự tay cứu sống nhiều người trở về từ ranh giới sinh tử.
Ngày 20/2/1973, ông vinh dự đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam và một năm sau được công nhận chính thức – dấu mốc khẳng định lòng tin, trách nhiệm và sự trưởng thành trong chiến đấu.
Đầu năm 1974, ông được điều về Quân khu 9 (Rạch Giá, Kiên Giang) tiếp tục làm nhiệm vụ y tá chuyên môn. Và đến mùa xuân lịch sử năm 1975, khi tiếng súng cuối cùng vang lên báo hiệu ngày toàn thắng, người chiến sĩ – y tá Lê Đoàn Hùng chính thức khép lại chặng đường kháng chiến với quân hàm thượng sĩ, đồng thời là Tiểu đội trưởng vệ binh Trung đoàn 75.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, lần lượt kinh qua nhiều nhiệm vụ: huấn luyện, trợ lý quân lương, trưởng ban quân lương sư đoàn… Năm 1985, ông chuyển ngành về Sở Thương nghiệp, làm công tác thanh tra kinh tế, bảo vệ nội bộ và thanh tra Đảng – tiếp tục sống đúng khí chất của người lính Cụ Hồ.
Đến cuối năm 1989, do sức khỏe giảm sút nặng, ông nghỉ hưu theo chế độ mất sức 61%. Nhưng sức khỏe dừng lại, ý chí thì không. Từ năm 1993 đến 2018, ông vẫn tích cực tham gia sinh hoạt Đảng và công tác xã hội tại địa phương, giữ nhiều vị trí như tổ trưởng dân phố, tổ trưởng tự quản, chi hội phó Hội Cựu chiến binh.
Hôm nay, ở tuổi xế chiều, ông Lê Đoàn Hùng đang sống cùng gia đình tại khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Vĩnh Long, tiếp tục làm việc, kinh doanh nhỏ, sống an nhiên, giản dị. Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là những quân hàm hay huy chương dù ông đã nhận được rất nhiều, mà chính là sự bình yên của quê hương mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Các huy chương của ông Hùng đạt được như sau:
+ Huy chương Giải phóng hạng 2 (1975)
+ Huy chương Giải phóng hạng 3 (1976)
+ Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng 3
+ Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng 1
Câu chuyện của ông Lê Đoàn Hùng là một lát cắt tiêu biểu về tuổi trẻ thời hoa lửa: gan dạ, khiêm nhường, quyết liệt và kiên trung. Một thanh niên rời mái nhà năm 15 tuổi, trở về khi đất nước độc lập, mang theo ký ức chiến trường, tình đồng chí thiêng liêng, và cả những mất mát không bao giờ phai mờ.
Với quê hương Trà Vinh, với lịch sử dân tộc, ông là một nhân chứng sống. Còn với các thế hệ sau, ông là bài học về lòng yêu nước, trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc.



