Ông Lê Hữu Tùng
Tôi tên là Lê Hữu Tùng, sinh năm 1947. Tôi sinh ra trong một gia đình có ba anh em. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những buổi theo mẹ ra chợ bán rau, theo cha sửa lại bờ ruộng sau mỗi trận mưa lớn. Những năm tháng ấy tuy vất vả nhưng đã dạy tôi biết quý trọng thành quả lao động.
Năm 1967, tôi nhập ngũ. Trước khi lên đường, cả gia đình ngồi ăn bữa cơm đoàn viên. Mẹ liên tục gắp thức ăn vào bát tôi, còn cha chỉ im lặng nhìn con trai với ánh mắt đầy tin tưởng. Tôi biết mình không chỉ mang theo hành trang của riêng mình mà còn mang theo niềm hy vọng của cả gia đình.
Sau thời gian huấn luyện, tôi được phân công làm nhiệm vụ liên lạc trong đơn vị. Công việc đòi hỏi phải nhanh nhẹn, cẩn thận và luôn đúng giờ. Có những ngày phải đi bộ hàng chục cây số để chuyển mệnh lệnh, thư từ và tài liệu. Dù mệt nhưng mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi lại thấy vô cùng tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ vào công việc chung của đơn vị.
Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên. Hôm ấy là sinh nhật của một đồng đội. Không có bánh, không có quà, anh nuôi chỉ nấu thêm một nồi chè đỗ xanh để cả đơn vị cùng ăn. Chúng tôi vừa ăn vừa hát những bài ca về quê hương. Buổi sinh nhật giản dị ấy đã trở thành một trong những ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Năm 1970, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, tôi luôn giữ tinh thần của người lính: làm việc có trách nhiệm, sống chan hòa với bà con và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi cần.
Đến hôm nay, khi nhìn thấy đất nước phát triển từng ngày, tôi càng thêm trân trọng những năm tháng tuổi trẻ đã qua. Tôi mong các cháu hôm nay hãy biết sống có lý tưởng, chăm chỉ học tập và luôn yêu quê hương bằng những việc làm cụ thể. Đó là cách đẹp nhất để tiếp nối truyền thống của các thế hệ cha anh.



