Ông Lê Quang Vinh
Tôi tên là Lê Quang Vinh, sinh năm 1941. Gia đình tôi có truyền thống làm nông, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Từ nhỏ, cha thường dạy tôi rằng người đàn ông phải biết sống có trách nhiệm với gia đình và với quê hương. Chính những lời dạy ấy đã theo tôi suốt cuộc đời.
Năm 1961, tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Những ngày đầu trong quân đội thật nhiều bỡ ngỡ. Mọi việc đều phải đúng giờ, đúng điều lệnh, từ gấp chăn màn đến cách đi đứng, ăn uống. Ban đầu tôi thấy rất khó, nhưng chỉ sau vài tháng, mọi thứ đã trở thành thói quen.
Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất là một lần đơn vị hành quân xuyên rừng nhiều ngày. Lương thực mang theo dần cạn, mỗi người chỉ còn một nắm cơm và ít muối vừng. Anh em ngồi quây quần, chia nhau từng miếng cơm nhỏ. Không ai giữ phần cho riêng mình. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày khó khăn.
Có một buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cả đơn vị ngồi quanh bếp lửa. Một đồng chí lấy chiếc harmonica nhỏ mang theo rồi thổi những giai điệu về quê hương. Giữa núi rừng yên tĩnh, ai cũng lặng người nhớ về gia đình. Chúng tôi hẹn với nhau rằng khi đất nước yên bình sẽ về thăm nhau, dù mỗi người một quê.
Năm 1964, tôi xuất ngũ trở về. Những năm tháng quân ngũ tuy ngắn ngủi nhưng đã giúp tôi trưởng thành, biết sống vì tập thể và luôn giữ lời hứa với đồng đội. Đó là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.
Giờ đây, tôi chỉ mong các cháu hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, chăm chỉ học tập và sống tử tế. Khi biết yêu quê hương bằng những việc làm nhỏ nhất, các cháu đã góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.



