Ông Lê Quốc Hoàn – bản hùng ca nơi địa đầu Tổ quốc (1)
Những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc đã đi qua, nhưng ký ức về cuộc
chiến nơi địa đầu Tổ quốc – Hà Giang (cũ) – vẫn còn in đậm trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Giữa bom đạn khốc liệt và sự hy sinh thầm lặng ấy, hình ảnh ông Lê Quốc Hoàn hiện lên như một biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Những năm 70 – 80 của thế kỉ XX, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, tưởng chừng đã được sống trong hòa bình. Thì nơi địa đầu Tổ Quốc – Hà Giang (cũ) – lại một lần nữa chìm trong khói lửa. Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc với Trung Quốc để lại những dấu ấn không thể phai mờ, đặc biệt là tại điểm cao 468 – nơi từng hứng chịu mưa bom, bão đạn khốc liệt. Trong dòng chảy dữ dội của lịch sử ấy, hình ảnh ông Lê Quốc Hoàn hiện lệ như một minh chứng sống động cho lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc của thế hệ thanh niên thời hoa lửa
Những năm ấy, thanh niên từ khắp nơi đã tình nguyện lên Hà Giang làm bộ đội, mang theo trái tim nóng bỏng và niềm tin sắt đá vào Tổ quốc. Khi còn ở nhà, ngày nào ông Lê Quốc Hoàn cũng nghe thấy tiếng xe chạy rầm rập, tiếng người cổ động, tiếng vẫy cờ, tiếng loa tuyên truyền vang lên không dứt. Những âm thanh ấy không chỉ khuấy động không gian làng quê yên bình, mà còn đánh thức trong lòng người thanh niên trẻ tuổi khát vọng được cống hiến, được đứng vào hàng ngũ bảo vệbiên cương đất nước.
Năm 1979, khi cuộc chiến tranh biên giới nổra ác liệt, ông Lê Quốc Hoàn đã viết đơn xin tình nguyện đi bộ đội, dù lúc đó ông chỉmới khoảng mười bốn đến mười sáu tuổi – cái tuổi còn chưa đủ điều kiện nhập ngũ. Thếnhưng, vượt lên trên mọi rào cản của tuổi tác, trong tim ông cháy bỏng tình yêu quê hương, đất nước. Ông khao khát được ra trận, được góp một phần sức lực nhỏ bé của mình đểbảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên giới.
Đến tháng Tư năm ấy, Trung Quốc bắt đầu bắn pháo dữdội sang Hà Giang(cũ) suốt hai mươi bảy ngày đêm không ngừng nghỉ. Điểm cao 468 trở thành một trong những nơi hứng chịu sự tàn phá khốc liệt nhất. Tiếng pháo vang lên dồn dập như sấm đổ, như trời long đất lở. Trong khoảnh khắc ấy, con người dường như không còn nghe thấy gì khác, mọi thứ trở nên hỗn độn và mù mịt. Chỉ còn tiếng pháo nổ đùm đoàng, dội vào núi đá, vang vọng khắp không gian, khiến ai nấy đều rợn người.
Giữa mưa pháo, sựsống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, điều kì diệu đã xảy ra: không ai bị thương. Trong khói lửa chiến tranh, con người vẫn bám trụ, vẫn kiên cường đứng vững, như chính tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Những ngày tháng ấy đã tôi luyện ý chí, lòng dũng cảm và niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình.
Sau khi Trung Quốc bắn pháo dữ dội sang Hà Giang, tình hình chiến sựngày càng căng thẳng và khốc liệt. Trước hiểm nguy cận kề, Trung đội trưởng đã huy động lực lượng, kêu gọi anh em lên giữ chốt, tiếp sức cho quân đội đang bám trụnơi điểm cao 468. Ai nấy đều hiểu rằng đó là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, có thể phải đánh đổi bằng cả tính mạng, nhưng không một ai chùn bước. Bởi lẽ, phía sau họ là quê hương, là gia đình, là Tổquốc không thể bịxâm phạm.
Khi đợt pháo kích tạm lắng, tưởng chừng có thể thở phào, thì chiến tranh lại tiếp tục bùng nổ dữ dội hơn. Bom đạn trút xuống không ngừng, núi đá rung chuyển, đất trời như bị xé toạc. Trong trận chiến khốc liệt ấy, Trung đội trưởng đã anh dũng hy sinh, cùng với đó là sự mất mát đau thương của nhiều đồng đội và người dân vô tội. Sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau riêng của một đơn vị, mà còn là vết thương chung của cả vùng biên giới Hà Giang.
Hoàn cảnh lúc bấy giờvô cùng khắc nghiệt và thiếu thốn. Không có cơm để nấu, lương thực cạn kiệt, lương khô thì bị chuột gặm nhấm, không còn có thể ăn được. Giữa cái đói rét, mưa gió và bom đạn bủa vây, những người lính vẫn phải cắn răng chịu đựng, lấy ý chí và lòng yêu nước để chống chọi với mọi gian khổ. Chính trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, tinh thầnđoàn kết, sự kiên cường và lòng quả cảm của con người Việt Nam lại càng được bộc lộ rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mặc dù cuộc chiến tranh biên giới ở Hà Giang cũ đã lùi xa, nhưng ký ức về điểm cao 468 và hình ảnh ông Lê Quốc Hoàn vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Những trang sử ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với sự hi sinh cao cả của cha anh.
Hằng năm qua việc tổ chức các hoạt động giáo dục, nhà trường không chỉ giúp học sinh hiểu sâu sắc về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, lòng yêu nước và truyền thống cách mạng của dân tộc, mà còn bồi dưỡng cho các em tinh thần biết ơn và trách nhiệm đối với quê hương đất nước. Đặc biệt, vào mỗi dịp 22/12, nhà trường đều tổ chức cho học sinh đi thăm, tri ân các thương binh, liệt sĩ, dâng hương tại các nghĩa trang, qua đó giúp các em nhận thức rõ hơng những hi sinh to lớn các thế hệ cha anh. Những hoạt động ý nghĩaa ấy không chỉ giáo dục đạo đức mà còn góp phần hình thành nhân cách, nuôi dưỡng lòng tự hào dân tộc cho học sinh hôm nay và mai sau.



