Bài viết

Ông Lê Văn Bình – Cựu chiến binh xã Quỳnh Lưu

Nghệ An07/07/2026Hồ Ngọc Anh Thư (xã Quỳnh Lưu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước sân nhà, tôi lại nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường. Đó là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời tôi.

Năm 1974, khi mới 20 tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Xa gia đình, xa quê hương, chúng tôi mang theo trong ba lô chỉ vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và niềm tin ngày đất nước sẽ thống nhất.

Có một kỷ niệm mà đến nay tôi vẫn không thể nào quên. Trong một lần hành quân, đơn vị tôi phải băng qua một con suối lớn giữa đêm tối. Nước chảy xiết, ai cũng thấm mệt sau nhiều ngày liên tục di chuyển. Khi gần sang bờ bên kia, một đồng đội trẻ bị trượt chân và dòng nước cuốn đi. Không chút do dự, cả tổ lập tức lao xuống cứu. Sau nhiều phút vật lộn với dòng nước, chúng tôi đưa được đồng đội lên bờ an toàn.

Đêm hôm đó, tất cả ngồi quây quần bên ánh lửa nhỏ. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng trong chiến tranh, tình đồng đội còn quý hơn cả tính mạng. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao hiểm nguy.

Ngày đất nước thống nhất, tôi trở về quê hương. Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi đều nhắc đến những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ đã hiến dâng tuổi xuân để đổi lấy hòa bình cho hôm nay.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, điều khiến tôi vui nhất là được kể lại những câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ. Tôi mong các bạn sẽ luôn biết ơn những người đi trước, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và Tổ quốc. Dù không còn tiếng bom, mỗi người trẻ vẫn có thể cống hiến bằng cách học tập tốt, lao động sáng tạo và chung tay xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Lê Văn Bình – Cựu chiến binh xã Quỳnh Lưu | Câu chuyện thời hoa lửa