Cựu chiến binh

Ông Lê Văn Minh

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lê Văn Minh, sinh năm 1945 tại một vùng quê nghèo ven sông. Tuổi thơ của tôi gắn liền với cánh đồng lúa, những buổi chăn trâu thả diều và những bữa cơm chỉ có rau luộc chấm tương. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười. Đến khi lớn lên, đất nước vẫn còn chia cắt, nhiều thanh niên trong làng lần lượt khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Tôi luôn tự nhủ, nếu Tổ quốc cần, mình cũng sẽ sẵn sàng.

Mùa xuân năm 1965, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận giấy báo, mẹ tôi lặng lẽ gói cho con trai vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay và nắm gạo rang để ăn dọc đường. Trước lúc chia tay, mẹ chỉ nắm chặt tay tôi rồi nói: "Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê. Chỉ mong ngày con bình yên trở về." Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.

Những ngày đầu vào đơn vị là quãng thời gian không thể nào quên. Từ một chàng trai quen cày ruộng, tôi phải học điều lệnh, tập bắn súng, đào công sự và hành quân hàng chục cây số mỗi ngày. Vai đau rát vì ba lô nặng, chân phồng rộp vì đi bộ liên tục, nhưng chẳng ai kêu ca. Mỗi tối, anh em lại quây quần bên nhau, kể chuyện quê hương, động viên nhau cố gắng. Chỉ sau vài tháng, chúng tôi đã coi nhau như anh em trong một gia đình.

Có một lần đơn vị hành quân giữa cơn mưa rừng kéo dài nhiều ngày. Quần áo ướt sũng, cơm nắm cũng nhão nước, ai cũng lạnh run. Thế nhưng, khi nghỉ chân, một đồng đội lấy chiếc áo khô duy nhất của mình đưa cho tôi vì biết tôi đang sốt. Tôi từ chối nhưng anh chỉ cười: "Mai khỏe còn đi tiếp với anh em." Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ nụ cười giản dị ấy. Trong chiến tranh, có những tình cảm không cần nói thành lời nhưng đủ để theo mình suốt cả cuộc đời.

Ba năm trong quân ngũ trôi qua rất nhanh. Tôi được rèn luyện tính kỷ luật, sự kiên trì và trên hết là lòng yêu Tổ quốc. Năm 1968, khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, mẹ tôi vẫn đứng ở đầu ngõ chờ con như ngày tiễn tôi lên đường. Mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều, còn tôi cũng không còn là cậu thanh niên ngày nào. Chiếc khăn tay mẹ trao trước ngày nhập ngũ vẫn được tôi giữ cẩn thận như một kỷ vật quý giá.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ đến những người đồng đội năm xưa. Có người đã trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính họ đã góp một phần tuổi xuân để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.

Tôi luôn nhắn nhủ con cháu rằng, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Hãy biết trân trọng những gì mình đang được hưởng, sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và đất nước. Dù ở bất kỳ nghề nghiệp nào, nếu làm việc bằng cả trái tim và lòng yêu nước thì đều đang góp phần xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn