ÔNG LÊ VĂN NGHỀ – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRỞ VỀ VỚI CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG
ÔNG LÊ VĂN NGHỀ – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRỞ VỀ VỚI CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG
Sinh năm 1960, tuổi thơ của ông Lê Văn Nghề trôi qua trong những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tuổi mười tám vừa kịp đến, ông rời mái nhà thân yêu, khoác lên mình màu áo lính, theo tiếng gọi thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc.
Từng bước chân hành quân của ông in dấu trên những cánh rừng, bờ kênh, vùng đất còn loang mùi thuốc súng. Ông tham gia các trận đánh truy quét, bảo vệ khu căn cứ, vận chuyển lương thực – đạn dược và làm nhiệm vụ giữ vững địa bàn. Những tháng ngày chiến đấu gian khổ, thiếu thốn cả về thức ăn lẫn sức lực, nhưng tinh thần đồng đội đã nâng bước người lính trẻ.
Trong một trận chiến ác liệt, ông Nghề bị thương bởi mảnh đạn văng vào vai và ngực. Vết thương tưởng chỉ đau nhất thời, nhưng theo năm tháng đã để lại di chứng nặng nề, ảnh hưởng sức khỏe và sinh hoạt lâu dài. Sau giải phóng, ông trở về quê hương, được xác nhận thương binh suy giảm khả năng lao động 21–60%.
Nhưng với bản lĩnh người lính, ông không cho phép mình gục ngã. Gác lại những cơn đau trái gió trở trời, ông lao động sản xuất, bám ruộng đồng, nuôi sống gia đình và đóng góp vào phong trào xây dựng nông thôn mới. Trong các buổi sinh hoạt địa phương, ông luôn là người gương mẫu, sẵn lòng chia sẻ với thế hệ trẻ về những năm tháng khốc liệt nhưng tự hào.
Đối với ông Nghề, danh hiệu thương binh không chỉ là sự ghi nhận của Nhà nước, mà còn là kỷ niệm không bao giờ phai về đồng đội đã nằm lại. Ông thường nói:
“Tôi may mắn được trở về, nên phải sống sao cho xứng đáng với những người không còn.”
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng người lính năm nào vẫn âm thầm canh giữ hòa bình trong đời thường – bằng lòng trung nghĩa, sự bền bỉ và tinh thần cống hiến không ngơi nghỉ.



