Ông Lê Văn Quang
Tôi tên là Lê Văn Quang, sinh năm 1945. Tuổi thơ của tôi gắn với những buổi chiều đá bóng trên bãi cỏ đầu làng và những ngày theo mẹ gặt lúa. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ tôi đã quen với việc phụ giúp cha mẹ. Những năm tháng ấy đã rèn cho tôi tính chịu khó và ý chí vươn lên.
Năm 1965, tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước lúc đi, mẹ may cho tôi một chiếc túi vải nhỏ để đựng thư từ và vài kỷ vật của gia đình. Tôi luôn mang chiếc túi ấy bên mình như mang theo hình bóng quê hương.
Trong đơn vị, tôi được phân công làm công tác hậu cần. Công việc tuy không trực tiếp cầm súng nhưng luôn bận rộn. Chúng tôi chuẩn bị lương thực, nước uống, quân trang và chăm lo đời sống của anh em trong đơn vị. Tôi luôn nghĩ rằng mỗi nhiệm vụ đều có ý nghĩa riêng, chỉ cần hoàn thành tốt thì đều góp phần vào thành công chung.
Điều tôi nhớ nhất là những lần cả đơn vị cùng nhau tăng gia sản xuất. Những khoảng đất trống được anh em cải tạo thành luống rau xanh. Mỗi khi thu hoạch được mớ rau hay vài quả bí, ai cũng vui như vừa lập được một thành tích lớn. Những bữa cơm có thêm chút rau xanh giữa những ngày gian khó khiến mọi người càng thêm quý trọng thành quả lao động.
Ba năm trong quân ngũ đã giúp tôi hiểu rằng sức mạnh của một đơn vị không chỉ nằm ở vũ khí mà còn ở sự đoàn kết. Chúng tôi luôn yêu thương, giúp đỡ nhau như anh em ruột thịt. Chính điều đó đã giúp mọi người vượt qua những tháng ngày đầy thử thách.
Năm 1968, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê hương. Tôi tiếp tục lao động, tham gia công tác xã hội và luôn giữ tinh thần trách nhiệm mà quân đội đã rèn luyện. Đó là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.
Tôi mong các cháu hôm nay sẽ luôn trân trọng cuộc sống hòa bình, biết yêu lao động và không ngừng học tập. Chỉ khi mỗi người sống có trách nhiệm với gia đình và quê hương thì đất nước mới ngày càng phát triển và vững mạnh.



