Cựu chiến binh

Ông Lê Văn Tân – Người lính quê Cầu Ngang trong thời kỳ kháng chiến

Vĩnh Long24/12/2025Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Tân sinh năm 1941 tại xã Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long). Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống chủ yếu dựa vào những thửa ruộng nhỏ. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha mẹ ra đồng, lam lũ từ sáng sớm đến chiều muộn. Không chỉ thiếu thốn về vật chất, ông còn sớm phải đối mặt với những đau thương do chiến tranh gây ra khi quê hương luôn bị giặc quấy phá.

Những năm tháng lớn lên trong khói lửa chiến tranh đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn ông. Hình ảnh làng xóm bị tàn phá, người dân phải sống trong lo sợ khiến ông sớm hình thành lòng căm thù giặc xâm lược. Nỗi đau lớn nhất đến với gia đình ông khi người anh ruột của ông hy sinh trong lúc đi lính. Mất mát ấy như một vết thương không bao giờ lành, thôi thúc ông Lê Văn Tân quyết tâm đứng lên cầm súng để trả nợ nước, thù nhà.

Với ý chí và lòng yêu nước cháy bỏng, ông tự nguyện tham gia bộ đội khi tuổi đời còn rất trẻ. Đối với ông, được khoác trên mình bộ quân phục là niềm tự hào lớn lao, nhưng cũng là trách nhiệm thiêng liêng đối với quê hương, đất nước.

Năm 1959, ông được tập kết ra miền Bắc. Xa quê hương miền Nam nắng gió, ông phải làm quen với khí hậu và cuộc sống mới, nhưng những khó khăn ấy không làm ông nản lòng. Tại miền Bắc, ông được huấn luyện quân sự một cách bài bản và nhanh chóng bước vào những trận chiến ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong những lần hành quân, bom đạn của địch trút xuống như mưa, đất đá rung chuyển, nhưng ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững tinh thần chiến đấu. Chính trong hoàn cảnh gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội ngày càng gắn bó, trở thành nguồn động viên lớn lao giúp ông vượt qua mọi hiểm nguy.

Đến năm 1963, ông Lê Văn Tân tiếp tục được điều động tham gia chiến đấu tại chiến trường biên giới Việt Nam – Lào. Đây là chiến trường vô cùng ác liệt, địa hình hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Trong một trận đánh lớn với địch, ông bị thương nặng do bom mìn gây ra. Vết thương khiến ông phải nằm điều trị trong thời gian dài, nhiều lúc tưởng chừng không qua khỏi. Tuy vậy, trong những ngày tháng trên giường bệnh, ông vẫn luôn dõi theo tình hình chiến sự và lo lắng cho những đồng đội đang ngày đêm chiến đấu nơi tuyến đầu.

Sau một thời gian dài chữa trị, do sức khỏe suy giảm nghiêm trọng, ông được tổ chức cho trở về quê hương. Ngày trở lại xã Cầu Ngang, ông mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh, đó là minh chứng cho những năm tháng chiến đấu anh dũng vì Tổ quốc. Dù không còn trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, ông vẫn không cho phép mình sống an nhàn.

Về quê, ông Lê Văn Tân tiếp tục tham gia cách mạng tại địa phương. Ông tích cực vận động bà con nhân dân, tham gia các phong trào, góp công góp sức xây dựng cơ sở cách mạng, hỗ trợ bộ đội và cán bộ hoạt động bí mật. Bằng những việc làm thầm lặng nhưng bền bỉ, ông đã góp phần giữ vững tinh thần đoàn kết và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Cuộc đời ông Lê Văn Tân là một trang sử nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong thời hoa lửa của đất nước. Ông đại diện cho biết bao người con miền quê đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, chịu đựng gian khổ và mất mát để giành lại độc lập, tự do. Câu chuyện về ông không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập và rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn