Ông Lê Văn Thắng 12A 25-26
Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, Thương binh hạng 1/4 (tỷ lệ thương tật 85%).
Nhập ngũ năm 1966 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, người thanh niên Lê Văn Thắng mang theo tinh thần quyết tử của tuổi trẻ ra mặt trận. Nhờ bản lĩnh kiên cường, mưu trí và khả năng tác chiến xuất sắc, ông được tuyển chọn vào Tiểu đoàn Biệt động thành, chuyên thực hiện các trận đánh hiểm hóc ngay trong lòng sào huyệt của kẻ thù tại đô thị.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đơn vị của ông Thắng nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: Tấn công và đánh chiếm một tòa đại sứ của địch tại nội đô Sài Gòn. Đây là một cứ điểm được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt với các lớp hàng rào kẽm gai dày đặc và hỏa lực phòng thủ hạng nặng. Đêm mùng 1 Tết, ông Thắng cùng tổ mũi nhọn bất ngờ nổ súng áp sát, dùng bộc phá đánh sập mảng tường bao bên ngoài để mở đường cho đồng đội tiến vào.
Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt ở cự ly gần. Địch điên cuồng phản công từ các tầng lầu cao, xả súng liên tục hòng đẩy lùi quân ta. Trong lúc bẻ gãy một đợt phản kích của địch, ông Thắng bị trúng một quả lựu đạn làm nát một phần chân phải và mảnh đạn găm sâu vào ngực trái. Dù máu chảy xối xả và cơ thể đau đớn tột cùng, ông vẫn kiên quyết không lùi bước. Ông dùng dây thắt lưng buộc chặt vết thương ở chân để cầm máu, tự mình trườn lên gác, dùng khẩu súng AK còn lại bắn áp chế, tiêu diệt ổ đại liên của địch, tạo điều kiện quyết định cho đơn vị làm chủ hoàn toàn tòa nhà.
Chiến công quả cảm của ông Lê Văn Thắng và đồng đội biệt động đã giáng một đòn sấm sét vào cơ quan đầu não của địch, gây chấn động dư luận quốc tế, góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường. Trở về đời thường với cơ thể mang thương tật nặng 85% và phải ngồi xe lăn, ông Thắng vẫn không ngừng cống hiến. Ông tích cực viết sách hồi ký lịch sử, tham gia các buổi giáo dục truyền thống cho thanh niên tại địa phương, đúng với tinh thần "Thương binh tàn nhưng không phế".
Ông Thắng chia sẻ với nụ cười kiên nghị: “Chiến tranh đã lấy đi một phần thân thể của tôi, nhưng không thể khuất phục được ý chí của một người chiến sĩ cách mạng. Gian khổ ngày xưa chúng tôi còn vượt qua được, thì người trẻ ngày nay với đầy đủ điều kiện phải bản lĩnh hơn, dũng cảm đối mặt với thử thách để đưa đất nước hội nhập và phát triển.”



