Cựu chiến binh

Ông Lê Văn Thạnh – Nguyên Tiểu đội trưởng Tiểu đội 1, Đại đội 2, Trung đoàn 48 (Thạch Hãn), Sư đoàn 320

Quảng Trị21/05/2026Phạm Tiến Đạt (Đoàn cơ sở Công ty cổ phần Việt Trung Quảng Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh năm 1968 và chiến dịch giải phóng Quảng Trị năm 1972 là những bài kiểm tra khốc liệt nhất về lòng kiên định của người chiến sĩ bộ binh. Trong những năm tháng hỏa lực Mỹ đạt đến đỉnh cao hủy diệt, những chiến sĩ giữ chốt trên các cao điểm Tây Quảng Trị phải đối mặt với một áp lực tinh thần và thể xác không tưởng. Câu chuyện của ông Lê Văn Thạnh – nguyên Tiểu đội trưởng Tiểu đội 1, Đại đội 2, Trung đoàn 48 (Thạch Hãn), Sư đoàn 320 – là một trang sử chân thực về lòng quả cảm ấy.

Mùa hè năm 1972, cao điểm Đông Toàn (huyện Cam Lộ, Quảng Trị) trở thành mắt xích phòng ngự cốt tử. Địch điên cuồng trút hàng nghìn quả pháo mỗi ngày nhằm chiếm lại cao điểm để làm bàn đạp tái chiếm thị xã Quảng Trị. Hoàn cảnh lúc bấy giờ vô cùng khốc liệt: công sự bị sập liên tục, đất đá bị cày đi xới lại nát vụn như cám, không một ngọn cỏ nào có thể sống sót. Tiểu đội của ông Thạnh gồm 9 chiến sĩ, phần lớn là những chàng trai mười chín, đôi mươi vừa rời ghế nhà trường từ hậu phương miền Bắc vào.

Nhiệm vụ của ông Thạnh và đồng đội là: Bằng mọi giá phải bám trụ vững chắc trên đỉnh chốt, đẩy lùi các đợt tiến công của tiểu đoàn lính thủy đánh bộ ngụy có xe tăng và máy bay yểm trợ.

Sáng ngày 26 tháng 6 năm 1972, sau một loạt bom Napalm đốt cháy rực cả đỉnh đồi, bộ binh địch bắt đầu tràn lên. Lúc này, do pháo kích cắt đứt đường tiếp tế, tiểu đội của ông Thạnh đã nhịn đói hai ngày, nước uống chỉ còn vài giọt dưới đáy bình tông trộn lẫn mùi khói súng.

Khi toán lính địch chỉ còn cách mép hào chưa đầy 20 mét, ông Thạnh bật dậy, dùng khẩu súng trung liên RPD quét từng loạt chính xác. Địch khựng lại nhưng cậy thế đông quân tiếp tục tràn lên bủa vây ba mặt. Trong lúc chiến đấu, một mảnh pháo găm trúng đùi phải của ông Thạnh, máu ra nhiều làm ông khuỵu xuống. Nhìn sang xung quanh, ba đồng đội đã hy sinh, những người còn lại đều bị thương nặng.

"Lúc đó địch hét lớn bắt đầu hàng. Tôi nhìn ảnh Bác Hồ ghim trong báng súng, rồi nhìn anh em. Tôi bảo đồng chí phụ xạ: 'Người chiến sĩ Sư đoàn 320 không biết quỳ gối!'. Tôi dùng băng gạc cột chặt vết thương, lấy thi thể đồng đội làm bệ tì súng, tiếp tục bắn trả", ông Thạnh bồi hồi nhớ lại.

Khi loạt đạn cuối cùng cạn kiệt, ông Thạnh rút quả lựu đạn chày cuối cùng, chờ địch lao vào định bắt sống thì rút chốt. Nhưng may mắn thay, chính vào khoảnh khắc sinh tử ấy, lực lượng tăng viện của Trung đoàn 48 đã kịp thời xung phong lên đỉnh đồi, phối hợp cùng những người lính giữ chốt đánh bật quân địch xuống chân cao điểm.

Sau ngày non sông thống nhất, trải qua các giai đoạn sáp nhập và tách tỉnh từ Bình Trị Thiên cũ, người cựu chiến binh Lê Văn Thạnh quyết định không trở về quê cũ ở miền Bắc mà chọn ở lại gắn bó với mảnh đất mà đồng đội ông đã nằm lại.

Hiện nay, ông đang sống những năm tháng tuổi già bình dị tại một vùng quê thuộc huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị – ngay dưới bóng của những cao điểm khói lửa năm xưa.

Đối với các nhà chép sử, ký ức của ông Thạnh là một tư liệu sống động về tinh thần quyết chiến quyết thắng. Nó khẳng định rằng, những cao điểm đất đỏ Quảng Trị trở thành pháo đài vững chắc không phải vì cấu trúc bê tông cốt thép, mà bởi nó được dựng lên từ ý chí kiên trung và xương máu độc lập của những người lính cựu binh năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn