Ông Lộc – Người Trồng Tre Cho Kháng Chiến
Ông Lộc là một nông dân sống ở vùng trung du Phú Thọ. Gia đình ông có một đồi tre rộng hàng chục mẫu. Những bụi tre xanh không chỉ che mát ngôi làng mà còn là nguồn nguyên liệu quý trong những năm kháng chiến chống Pháp.
Khi bộ đội cần tre để dựng lán, làm hầm trú ẩn, làm cáng cứu thương và bắc cầu qua suối, ông Lộc sẵn sàng chặt những cây tre đẹp nhất mang đến giúp. Nhiều người khuyên ông nên giữ lại vì tre là tài sản lớn của gia đình, nhưng ông chỉ cười: “Tre có thể trồng lại, còn nếu đất nước mất thì chẳng còn gì để giữ.”
Mỗi lần bộ đội đến lấy tre, ông đều chọn những cây thẳng, già và chắc nhất. Ông còn hướng dẫn các chiến sĩ cách ngâm tre dưới ao để tre bền hơn, cách chẻ tre thành nan làm chông và làm hàng rào bảo vệ căn cứ.
Một hôm, quân Pháp kéo vào làng và phát hiện nhiều gốc tre vừa bị chặt. Chúng nghi ngờ ông tiếp tế cho bộ đội nên bắt ông tra hỏi. Dù bị đe dọa, ông vẫn khẳng định mình chỉ chặt tre để sửa nhà và làm chuồng trâu. Không tìm được bằng chứng, quân địch đành bỏ đi.
Sau khi chúng rút khỏi làng, ông Lộc tiếp tục trồng thêm hàng trăm cây tre non trên quả đồi. Ông bảo các con rằng rồi đây những cây tre ấy sẽ lớn lên, vừa bảo vệ làng, vừa giúp ích cho đất nước.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, đồi tre của ông lại xanh ngút ngàn. Người dân trong vùng thường gọi đó là "Đồi tre kháng chiến" để ghi nhớ tấm lòng của người nông dân đã sẵn sàng hiến tài sản quý giá của mình cho Tổ quốc. Mỗi khi gió thổi, rừng tre xào xạc như đang kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin son sắt của những con người bình dị trong những năm tháng chống thực dân Pháp.


