Cựu chiến binh

Ông Lương Hữu Nam

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lương Hữu Nam, sinh năm 1938. Tôi là con trai cả trong một gia đình có năm anh em. Từ nhỏ, tôi đã quen với việc phụ giúp cha mẹ chăm sóc các em, làm ruộng và chăn trâu. Cuộc sống tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Tôi chưa từng nghĩ tuổi trẻ của mình sẽ gắn với màu áo lính cho đến ngày nhận được lệnh nhập ngũ.

Năm 1958, ở tuổi đôi mươi, tôi lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Hành trang của tôi chỉ có vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước, một cuốn sổ nhỏ và niềm tin của gia đình. Ngày chia tay, mẹ dúi vào tay tôi một nắm gạo rang, còn em trai chạy theo tặng tôi chiếc bút chì với lời hứa sẽ viết thư cho anh thật nhiều. Những món quà giản dị ấy đã theo tôi suốt chặng đường quân ngũ.

Những tháng ngày trong đơn vị đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi học được cách sống có kỷ luật, biết chia sẻ với đồng đội và không ngại khó khăn. Mỗi lần hành quân qua rừng, chúng tôi luôn nhắc nhau đi thành hàng, giúp người phía sau mang thêm ba lô nếu ai đó mệt. Tình đồng đội lớn dần từ những việc bình dị như thế.

Tôi vẫn nhớ một buổi tối sau giờ huấn luyện, cả đơn vị ngồi quây quần bên bếp lửa. Mỗi người kể về quê hương mình, về những ước mơ sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Có người muốn trở thành thợ mộc, có người muốn mở lớp học cho trẻ em trong làng. Còn tôi chỉ mong được trở về quê, tiếp tục làm ruộng cùng cha mẹ và xây dựng một gia đình nhỏ bình yên. Những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin vào tương lai.

Năm 1961, tôi hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Mảnh đất nơi tôi sinh ra vẫn vậy, chỉ khác là con đường làng đã đông vui hơn, lũ trẻ con chạy tung tăng khắp xóm. Tôi bắt đầu lại cuộc sống với công việc đồng áng, rồi lập gia đình, nuôi dạy các con khôn lớn. Dù không còn khoác trên mình màu áo lính, tôi vẫn luôn giữ tinh thần kỷ luật, sự chân thành và ý chí vượt khó mà quân đội đã rèn luyện.

Đến hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn cảm thấy biết ơn những năm tháng tuổi trẻ được sống trong môi trường quân đội. Đó là quãng thời gian giúp tôi hiểu thế nào là trách nhiệm, tình đồng chí và lòng yêu nước.

Nếu có điều muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay, tôi chỉ mong các cháu hãy luôn sống tử tế, biết ơn những người đi trước và không ngừng học tập, rèn luyện bản thân. Mỗi việc tốt các cháu làm hôm nay đều góp phần làm cho quê hương ngày càng tươi đẹp, để sự hy sinh và cống hiến của các thế hệ trước luôn được tiếp nối bằng những hành động thiết thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn