ÔNG LƯƠNG VĂN TẤN – NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ LẰN RANH SỐNG CHẾT TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ
Ông Lương Văn Tấn, một người lính cụ Hồ chân chất, xuất thân từ gia đình nghèo nơi vùng quê trung du. Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ông cùng đồng đội hành quân vào tuyến lửa miền Trung – nơi bom đạn và cái đói luôn rình rập.
Có lần, đơn vị ông bị địch đánh cắt đường tiếp tế, nhiều ngày liền bộ đội chỉ sống bằng rau rừng và nước suối. Ông Tấn kiệt sức đến mức ngã gục bên sườn núi, hơi thở thoi thóp, tay run lên vì đói và vì rét. Đồng đội phải nhường phần ăn ít ỏi của mình, bón từng ngụm nước, từng miếng sắn để giữ ông lại giữa cuộc sống và cái chết.
Khi tỉnh dậy, nhìn những gương mặt gầy hốc hác của anh em bên cạnh, ông Tấn chỉ biết rơi nước mắt. Ông nói đó là khoảnh khắc ông hiểu rõ nhất ý nghĩa của hai chữ “đồng đội” và càng thêm quyết tâm sống – chiến đấu – bảo vệ Tổ quốc.
Vượt qua cơn đói thập tử nhất sinh ấy, ông Tấn tiếp tục bám trụ chiến trường cho đến ngày toàn thắng. Sau chiến tranh, ông trở về quê, sống đời giản dị, cần lao. Mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông chỉ cười hiền:
“Tôi sống được là nhờ tình đồng đội. Chính tình thương giữa chiến trường đã cứu chúng tôi khỏi cái chết nhiều lần.”
Câu chuyện của ông Lương Văn Tấn là minh chứng cho ý chí kiên cường, cho tinh thần đoàn kết và lòng quả cảm của người lính trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.



