Cựu chiến binh

Ông Lưu Văn Bình

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lưu Văn Bình, sinh năm 1947. Tuổi thơ của tôi gắn với con đường làng rợp bóng tre, những buổi thả diều trên cánh đồng và tiếng mẹ gọi về ăn cơm mỗi chiều. Gia đình tôi không khá giả nhưng luôn đầy ắp tiếng cười. Cha thường nói với tôi rằng người sống có ích là người biết cống hiến cho quê hương khi đất nước cần.

Năm 1967, tôi tình nguyện nhập ngũ. Hôm chia tay, mẹ gói cho tôi một túi lạc rang và mấy chiếc bánh đa để ăn dọc đường. Em gái chạy theo đưa cho tôi cuốn sổ nhỏ rồi bảo: "Anh nhớ ghi lại những điều đáng nhớ để sau này kể cho em nghe." Cuốn sổ ấy theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ, dù chỉ ghi vài dòng ngắn ngủi mỗi khi có thời gian.

Trong đơn vị, tôi được phân công làm nhiệm vụ hậu cần. Công việc tuy thầm lặng nhưng luôn bận rộn. Chúng tôi chuẩn bị lương thực, nước uống, dựng bếp, lo nơi nghỉ để đồng đội yên tâm thực hiện nhiệm vụ. Tôi nhận ra rằng, dù ở vị trí nào, chỉ cần làm hết trách nhiệm thì đều góp phần vào thành công chung của đơn vị.

Điều tôi nhớ nhất là những buổi tối sau giờ sinh hoạt. Anh em ngồi quây quần bên bếp lửa, có người đàn, có người hát, có người kể chuyện về quê hương. Tiếng cười vang lên giữa núi rừng khiến nỗi nhớ nhà vơi đi rất nhiều. Chúng tôi luôn tin rằng rồi sẽ có ngày được trở về, tiếp tục cuộc sống bình yên bên gia đình.

Năm 1970, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương. Tôi lập gia đình, chăm lo làm ăn và tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương. Những năm tháng trong quân đội đã rèn cho tôi đức tính cần cù, kỷ luật và tinh thần đoàn kết. Đó là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.

Đến hôm nay, nhìn con cháu lớn lên trong hòa bình, tôi càng hiểu giá trị của sự bình yên. Tôi mong thế hệ trẻ sẽ luôn biết ơn các thế hệ đi trước, không ngừng học tập, rèn luyện và sống có ước mơ. Mỗi người góp một việc tốt, một hành động đẹp chính là đang góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh và đáng sống hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn