ông Lưu Xuân hiển
Tôi là Lưu Xuân Hiển, sinh năm 1959. Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng đất nước đã thống nhất nhưng biên cương vẫn còn nhiều biến động. Đó là quãng đời mà thế hệ chúng tôi tiếp tục khoác ba lô lên đường, làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.
Năm 1978, khi vừa tròn mười chín tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời gia đình, trong lòng có nhiều băn khoăn, lo lắng, nhưng ý thức trách nhiệm thì rất rõ ràng: đất nước cần thì thanh niên phải đi. Tôi lên đường với suy nghĩ giản dị: góp phần nhỏ bé để giữ gìn biên cương, để quê hương được bình yên.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời tôi không thể nào quên. Địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Chúng tôi bám chốt, tuần tra, canh gác, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Có những đêm dài giữa núi rừng, tiếng gió rít hòa cùng tiếng súng vọng xa, người lính chỉ biết siết chặt tay súng và tin vào đồng đội bên cạnh.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, tôi đã chứng kiến nhiều đồng đội bị thương, có người không kịp trở về. Chiến tranh không dài như những cuộc kháng chiến trước, nhưng sự ác liệt và mất mát thì không hề nhỏ. Mỗi tấc đất nơi biên cương đều thấm mồ hôi và xương máu của người lính.
Hoàn thành nhiệm vụ, đến năm 1983, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về với cuộc sống đời thường. Trở lại cuộc sống sau chiến tranh, tôi bắt đầu từ những công việc giản dị, lao động sản xuất, xây dựng gia đình và từng bước ổn định cuộc sống trong thời bình.
Dù đã rời xa quân ngũ, nhưng những năm tháng nơi tuyến đầu đã rèn cho tôi ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Tôi luôn tự hào vì mình đã từng là một người lính bảo vệ biên cương của Tổ quốc, góp phần nhỏ bé giữ gìn chủ quyền và sự bình yên cho đất nước.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía rằng hòa bình không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống yên bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, để xứng đáng với những người đã từng đi qua chiến tranh như chúng tôi.



