Cựu chiến binh

Ông Ma Văn Dụng người kính kiên cường giàu nghị lực "Tàn nhưng không Phế"

Tuyên Quang02/12/2025Liên đội trường Tiểu học Nguyễn Huệ (Liên đội trường Tiểu học Nguyễn Huệ)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện về lòng yêu nước và ý chí con người Việt Nam, hình ảnh ông ngoại em - ông Ma Văn Dụng, sinh năm 1966 tại xã Bằng Hành - luôn là niềm tự hào lớn nhất đối với gia đình và quê hương. Cuộc đời ông không chỉ gắn với màu xanh áo lính mà còn là câu chuyện đầy xúc động về nghị lực và sự vươn lên sau những mất mát.

Tháng 3 năm 1988, khi đất nước vẫn còn nhiều khó khăn, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Ma Văn Dụng tình nguyện lên đường nhập ngũ tại Hoàng Su Phì. Từ đó, hành trình của một người lính bắt đầu. Không lâu sau, ông được điều chuyển sang Minh Tân - Vị Xuyên, nơi những người lính trẻ ngày đêm canh giữ biên cương, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy trong cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Ông thường kể lại rằng ông là “người lính chống tàu”, luôn trong tư thế sẵn sàng trước mọi tình huống bất trắc nơi tuyến đầu.

Thế nhưng, sự khốc liệt không phải lúc nào cũng đến từ tiếng súng. Một ngày năm 1989, trong khi lao động cùng đồng đội, ông gặp tai nạn nghiệt ngã: một thân cây lớn bất ngờ trên đỉnh đồi lao xuống, kẹp trúng người ông. Tai nạn xảy ra quá nhanh khiến ông bị thương cực kỳ nặng, đặc biệt là ở chân phải. Ông được đưa đi cấp cứu và chuyển qua nhiều bệnh viện: Bệnh viện 93 Vĩnh Tuy, Bệnh viện 6 Đoan Hùng, Bệnh viện 109 Vĩnh Phúc và Bệnh viện 103 Quân đội. Các bác sĩ đã nỗ lực hết sức, nhưng chấn thương quá nghiêm trọng buộc ông phải cắt bỏ toàn bộ chân phải từ phần hông. Di chứng nặng đến mức ông không thể lắp chân giả như những thương binh khác. Đó là cú sốc lớn với người lính trẻ Ma Văn Dụng. Nhiều người đã nghĩ ông không thể vượt qua biến cố ấy. Nhưng với ông - người từng mang trong mình lời thề của người lính Cụ Hồ - dù mất một chân, ông vẫn không để mất đi niềm tin và nghị lực.

Sau thời gian điều trị, ông được đưa về Đoàn 235 an dưỡng. Rồi nỗi nhớ gia đình, nhớ quê nhà thôi thúc ông làm đơn xin về quê để tiếp tục hồi phục bên vợ con. Trở về trong tình trạng thương tật nặng, bước đi chỉ dựa vào đôi nạng gỗ, nhưng ông chưa bao giờ để sự mất mát khiến mình gục ngã. Trở về với cuộc sống đời thường, với mức thương tật hạng 1/4, tỷ lệ mất sức lao động 95% nhưng ông vẫn lạc quan, yêu đời, mong muốn được sống, được cống hiến. Ông luôn nhắc lại lời Bác:

“Không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền”,

và câu nói trở thành kim chỉ nam suốt đời ông:

“Thương binh tàn nhưng không phế.”

Mất một chân, nhưng nghị lực của ông thì còn nguyên vẹn. Mất đi khả năng đi lại bình thường, nhưng khát vọng sống và cống hiến chưa từng suy giảm. Dáng đi nghiêng trên đôi nạng gỗ, bước chân ông in dấu khắp mảnh vườn, nương đồi, khắp mọi công việc dù nhỏ nhất để phụ giúp vợ con. Với hai bàn tay còn lành lặn và trái tim không bao giờ chịu khuất phục, ông nuôi dạy bốn người con trưởng thành, xây dựng mái ấm tràn đầy yêu thương.

Không chỉ vượt qua nỗi đau riêng, ông Ma Văn Dụng còn là tấm gương sáng trong phát triển kinh tế ở địa phương. Thương tật hành hạ khiến ông có những đêm đau nhức đến không thể chợp mắt, nhưng ông chưa bao giờ than vãn hay kêu ca. Ông lặng lẽ chịu đựng, rồi lại kiên trì tìm hướng làm ăn mới, lựa chọn mô hình phù hợp với sức khỏe để từng bước ổn định kinh tế gia đình.

Với tinh thần của người lính không bao giờ lùi bước, ông mạnh dạn gây dựng mô hình kinh tế hộ gia đình, chăm chỉ lao động, gìn giữ và phát triển sản xuất. Những nỗ lực bền bỉ ấy không chỉ đem lại thu nhập ổn định mà còn giúp ông trở thành gương tiêu biểu của xã trong phong trào thi đua lao động sản xuất.

Những đóng góp của ông đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận. Ông vinh dự được Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen vì thành tích xuất sắc trong lao động, sản xuất và phát triển kinh tế gia đình tại địa phương. Đây không chỉ là niềm tự hào của riêng ông và gia đình mà còn là niềm vinh dự lớn lao của quê hương Bằng Hành.

Ngày hôm nay, khi nhìn ông với mái tóc bạc phơ, nụ cười hiền hậu, em càng hiểu hơn những hy sinh thầm lặng mà ông đã trải qua. Ông không chỉ là người ông của riêng em, mà còn là biểu tượng đẹp của lòng kiên trì, của nghị lực vượt lên số phận và phẩm chất cao quý của người lính.

Mỗi lần nhìn ông tập tễnh trên đôi nạng gỗ, em lại thấy lòng mình nghẹn lại. Đằng sau dáng hình và đôi chân không bao giờ lành ấy là cả một thanh xuân cống hiến, một nghị lực phi thường mà không phải ai cũng có được. Ông đã đánh đổi một phần cơ thể để bảo vệ bình yên cho Tổ quốc, rồi lại dùng phần đời còn lại để dựng xây hạnh phúc cho gia đình.

Với gia đình em, ông Ma Văn Dụng là một anh hùng thầm lặng, là niềm tự hào sâu sắc. Cuộc đời ông là minh chứng rằng: Dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn có thể đứng dậy bằng chính sức mạnh của trái tim mình.

Em tự hào vì được là cháu của ông - người lính kiên cường của quê hương Bằng Hành. Câu chuyện của ông sẽ luôn nhắc em phải sống có trách nhiệm, biết ơn và cố gắng từng ngày. Em mong rằng thế hệ trẻ chúng em sẽ tiếp bước tinh thần ấy: Biết trân trọng hòa bình, biết vượt qua khó khăn, và sống thật xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn