Cựu chiến binh

Ông Ma Văn Vân - Những năm tháng không quên của người lính Hóa học

Tuyên Quang03/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng không quên của người lính Hóa học

Tôi tên là Ma Văn Vân, sinh năm 1952, quê ở xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang. Đến hôm nay, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi vẫn nhớ như in những năm tháng tuổi trẻ của mình – những năm tháng khoác trên mình màu xanh áo lính, sống trong tình đồng đội và thực hiện nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và quân đội giao phó.

Ngày ấy, đất nước còn nhiều khó khăn. Cuộc sống của người dân quê tôi còn thiếu thốn, nhưng trong lòng ai cũng có một niềm tin và tinh thần sẵn sàng đóng góp cho quê hương, đất nước. Thế hệ trẻ chúng tôi khi đó luôn nghĩ rằng, khi Tổ quốc cần thì mình phải có trách nhiệm lên đường.

Năm 1973, tôi rời quê hương lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, trong lòng có nhiều cảm xúc khó tả. Vừa nhớ nhà, nhớ người thân, nhưng cũng rất tự hào vì mình đã trở thành người lính, được góp sức mình vào nhiệm vụ chung của đất nước.

Sau khi nhập ngũ, tôi được biên chế vào Binh chủng Hóa học, thuộc đơn vị có hòm thư 10048XC18. Khi mới bước vào môi trường quân đội, mọi thứ đối với tôi đều rất mới mẻ. Từ sinh hoạt hàng ngày, tác phong, kỷ luật cho đến những bài tập rèn luyện đều yêu cầu sự nghiêm túc và cố gắng.

Những ngày đầu trong quân ngũ thực sự không dễ dàng. Người lính phải học cách vượt qua khó khăn, vượt qua giới hạn của bản thân. Có những lúc mệt mỏi, nhớ nhà, nhưng nhìn anh em xung quanh cùng cố gắng, tôi lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa.

Sau thời gian huấn luyện, tôi được học tập chuyên môn trinh sát hóa học. Đây là một nhiệm vụ đặc thù của Binh chủng Hóa học, đòi hỏi người chiến sĩ phải cẩn thận, chính xác và luôn có tinh thần trách nhiệm cao. Công việc không chỉ cần sức khỏe mà còn cần sự bình tĩnh, khả năng quan sát và chấp hành nghiêm mệnh lệnh.

Những buổi huấn luyện ngày ấy đã rèn luyện cho chúng tôi rất nhiều. Có những bài tập khó, có những ngày nắng nóng, có những lúc mồ hôi thấm ướt áo, nhưng không ai bỏ cuộc. Bởi chúng tôi hiểu rằng, mỗi người lính được rèn luyện tốt cũng chính là góp phần bảo vệ đồng đội, bảo vệ đơn vị và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Điều quý giá nhất mà những năm tháng quân ngũ để lại trong tôi không chỉ là những kiến thức, kỹ năng được học, mà còn là tình cảm đồng đội. Những người lính từ nhiều vùng quê khác nhau, có người miền xuôi, người miền núi, nhưng khi đã mặc chung màu áo lính thì đều coi nhau như anh em một nhà.

Chúng tôi cùng nhau chia sẻ từng khó khăn, cùng động viên nhau trong những ngày xa quê. Có những câu chuyện rất giản dị thôi, nhưng sau này khi nhớ lại, đó lại là những điều khiến tôi xúc động nhất.

Năm 1977, sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong quân đội, tôi trở về địa phương. Rời xa đơn vị, xa những người đồng đội đã gắn bó suốt những năm tháng tuổi trẻ, trong lòng tôi có nhiều lưu luyến. Nhưng tôi cũng vui vì đã hoàn thành trách nhiệm của một người thanh niên đối với Tổ quốc.

Trở về quê hương, tôi tiếp tục cuộc sống lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho địa phương. Những năm tháng trong quân đội vẫn luôn là một phần ký ức đặc biệt trong cuộc đời tôi.

Bây giờ, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, tôi không mong các cháu nhớ đến những gian khổ của thế hệ trước, mà mong các cháu hiểu được giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay.

Ngày trước, thế hệ ông cha đã sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng luôn giữ được tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và ý chí vượt qua thử thách. Còn thế hệ hôm nay có nhiều điều kiện thuận lợi hơn thì càng cần phải cố gắng học tập, lao động, sống có ích cho gia đình và xã hội.

Cuộc đời mỗi người đều có những dấu mốc đáng nhớ. Với tôi, những năm tháng trong màu áo lính, những ngày tháng được rèn luyện trong Binh chủng Hóa học, những người đồng đội năm xưa chính là một phần ký ức không thể phai mờ.

Đó là quãng thời gian tôi đã sống bằng tuổi trẻ, bằng trách nhiệm và bằng niềm tin của một người lính.

Một thời đã qua, nhưng những ký ức ấy vẫn mãi ở lại trong tôi – như một dấu ấn đẹp của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn