Ông Mai Văn Khánh
Tôi tên là Mai Văn Khánh, sinh năm 1947. Tôi sinh ra bên dòng sông nhỏ của quê hương. Tuổi thơ của tôi là những buổi thả lưới cùng cha, những chiều cắt cỏ cho trâu và tiếng võng kẽo kẹt mỗi trưa hè. Cuộc sống bình dị ấy đã nuôi lớn tôi bằng tình yêu quê hương tha thiết.
Năm 1967, tôi nhập ngũ. Ngày lên đường, người thân và bà con trong làng đứng kín sân đình để tiễn thanh niên. Mỗi cái bắt tay, mỗi lời chúc bình an đều trở thành nguồn động viên to lớn đối với chúng tôi. Khi chiếc xe chuyển bánh, tôi ngoái nhìn quê hương cho đến khi không còn thấy mái đình phía sau.
Những tháng ngày trong quân ngũ đã giúp tôi trưởng thành từng ngày. Tôi học được cách gấp chăn vuông vức, giữ gìn quân trang cẩn thận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Có lần đơn vị phải hành quân nhiều ngày liên tục, đôi dép cao su đã mòn đến mức gần đứt quai. Một đồng đội lấy dây dù buộc lại giúp tôi rồi cười bảo: "Ráng nhé, về quê còn có cái để kể với con cháu." Câu nói giản dị ấy khiến tôi nhớ mãi.
Tôi cũng không quên những buổi tối sau giờ sinh hoạt. Anh em ngồi quây quần dưới ánh đèn dầu, người vá áo, người đánh bóng đôi dép, người viết thư về nhà. Chúng tôi kể cho nhau nghe những ước mơ sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Người muốn trở thành thầy giáo, người muốn học nghề cơ khí, còn tôi chỉ mong được trở về quê, tiếp tục chăm sóc cha mẹ và xây dựng một gia đình nhỏ.
Năm 1970, tôi xuất ngũ. Trở về quê hương, tôi bắt đầu lại từ những công việc quen thuộc của người nông dân. Mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi lại nhớ đến những năm tháng quân ngũ để tự nhắc mình phải kiên trì và không bỏ cuộc.
Bây giờ, khi tuổi đã cao, tôi vẫn luôn trân trọng quãng đời tuổi trẻ ấy. Tôi mong các cháu hôm nay sẽ luôn biết ơn những người đi trước, chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân và sống tử tế với mọi người. Đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối truyền thống yêu nước của dân tộc.



