Bài viết

Ông Năm Hồ – Viên Gạch Hồng Và Những Nhịp Cầu Phao Sinh Tử

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới cái nắng gay gắt của miền Tây, ông Năm Hồ (70 tuổi) vẫn miệt mài vung chiếc bay xây trét xi măng, đặt từng viên gạch đỏ au lên bức tường đang dần thành hình của một ngôi nhà mới trong xóm. Da ông đen sạm, vóc dáng gầy nhưng nổi rõ những cuộn gân khỏe khoắn. Công việc thợ xây nặng nhọc dường như không làm khó được người đàn ông đã bước sang tuổi thất thập này. Ít ai biết, sự dẻo dai và kỹ năng xây dựng lão luyện của ông được trui rèn không phải trên những công trường yên bình, mà là dưới làn mưa bom bão đạn khi ông còn là lính công binh chuyên làm ngầm, bắc cầu phao phục vụ các chiến dịch lớn.

Những năm đầu thập niên 70, ông Năm là chiến sĩ thuộc Lữ đoàn Công binh vượt sông. Ký ức tuổi trẻ của ông không phải là những giảng đường đại học, mà là những đêm ngâm mình dưới dòng nước xiết lạnh buốt, vác những phiến đá tảng nặng trịch hay những đốt cầu phao bằng thép. "Xây nhà bây giờ mệt thể xác nhưng đầu óc thanh thản. Xây ngầm, bắc cầu ngày đó là làm mồi cho pháo sáng và máy bay ném bom của địch," ông Năm quệt mồ hôi bằng cùi chỏ, nghỉ tay nhấp ngụm nước trà xanh. "Ám ảnh nhất là những đêm ghép cầu phao cho xe tăng qua sông. Máy bay địch thả pháo sáng rực trời, bom ném rầm rầm. Có khúc sông, vừa ghép xong một nhịp cầu thì bom rơi trúng, đồng đội tui văng tung tóe, nước sông đỏ ngầu máu. Nhưng lệnh trên đưa xuống là phải thông đường, anh em gạt nước mắt, lấy thân mình lao xuống giữ trụ cầu cho xe tuyến trước tiến lên."

Trở về với đời thường sau ngày hòa bình, người lính công binh với đôi vai chai sần vì vác nặng tiếp tục gắn bó với nghề thợ xây, thợ hồ. Thay vì bắc những nhịp cầu phao tạm bợ mỏng manh trước bom đạn, ông dùng chính đôi bàn tay tài hoa của mình để xây lên những ngôi nhà vững chãi, những tổ ấm che mưa che nắng cho bà con lối xóm. "Nhìn từng viên gạch xếp lên nhau ngay ngắn, bức tường cao dần, chú thấy lòng mình vui lạ. Thế hệ của chú ngày xưa phải phá núi, ngăn sông trong khói lửa để mở đường cứu nước. Giờ đất nước yên bình, chú chỉ mong được góp sức xây dựng lại quê hương. Mỗi viên gạch đặt xuống hôm nay là một sự tri ân những người đồng đội đã nằm lại dưới đáy sông sâu ngày ấy," ông Năm trầm ngâm vỗ vỗ lên bức tường vữa còn chưa khô, ánh mắt hướng về phía con đường làng mới mở trải nhựa thênh thang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn