Cựu chiến binh

Ông Ngô Quang Cảnh và Ký ức Savannakhet: Mười năm tình sâu nghĩa nặng

Mười năm thanh xuân bảo vệ đất bạn Lào, người lính pháo binh Ngô Quang Cảnh - Hải Phòng đã viết nên huyền thoại về tình đồng chí và hữu nghị Việt - Lào giữa thời hoa lửa.

Hải Phòng24/12/2025Liên đội Trường THCS Chi Lăng Bắc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Nam Thanh Miện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông Ngô Quang Cảnh và Ký ức Savannakhet: Mười năm tình sâu nghĩa nặng

Trong khuôn khổ các hoạt động kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12), cô và trò Liên đội Trường THCS Chi Lăng Bắc có một buổi gặp gỡ đặc biệt – buổi gặp gỡ với cựu chiến binh Ngô Quang Cảnh, người lính năm xưa từng có mười năm chiến đấu trong quân tình nguyện Việt Nam tại Lào.

Buổi gặp gỡ không diễn ra nơi hội trường lớn, mà trong một không gian giản dị tại thôn Phú Khê, xã Nam Thanh Miện, TP Hải Phòng. Chính sự mộc mạc ấy lại khiến câu chuyện về chiến tranh, về người lính năm xưa trở nên gần gũi, chân thật và xúc động hơn bao giờ hết.Kính mời quý vị và các bạn cùng lắng đọc:Khi chúng tôi đến, ông Ngô Quang Cảnh đã chờ sẵn ở nhà. Ở tuổi 78, dáng người ông không còn nhanh nhẹn, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn đầy rắn rỏi. Trước mặt các em học sinh, ông bắt đầu kể về quãng đời quân ngũ của mình – quãng đời mà ông gọi là “thời hoa lửa của tuổi trẻ”.Ông cho biết, ngày 14 tháng 9 năm 1965, khi mới mười tám tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Rời xa gia đình, quê hương, ông trở thành người lính của quân tình nguyện Việt Nam sang giúp nước bạn Lào, thuộc binh chủng pháo binh.Những năm tháng sau đó, ông cùng đơn vị chiến đấu tại tỉnh Savannakhet (Lào), đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ một ngầm vượt sông trên tuyến vận chuyển chiến lược. Đó là nơi thường xuyên bị máy bay địch đánh phá nhằm cắt đứt đường chi viện. Ông kể, có những ngày bom rơi liên tiếp, đất đá vùi lấp trận địa, nhưng anh em vẫn bám trụ, quyết không để ngầm bị phá hỏng.Cuộc sống chiến trường vô cùng gian khổ: cơm ăn không đủ no, nước uống khan hiếm, bệnh sốt rét rừng luôn rình rập. Thế nhưng, điều giúp ông và đồng đội vượt qua tất cả chính là tình đồng chí, đồng đội và sự đùm bọc, giúp đỡ chân thành của nhân dân Lào. “Họ coi bộ đội Việt Nam như người thân trong nhà”, ông nói chậm rãi, ánh mắt như lắng lại.Suốt mười năm chiến đấu trên đất bạn, ông đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, mãi mãi nằm lại nơi rừng núi xa xôi. Những ký ức ấy đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông. Với những đóng góp của mình, ông vinh dự được trao tặng Kỷ niệm chương Hữu nghị Việt – Lào, nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là ngày được trở về trong hòa bình.Chiến tranh đã lùi xa, ông trở về cuộc sống đời thường tại quê hương Hải Phòng. Dẫu tuổi cao, sức yếu, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn Lào vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí ông – đó là một thời hoa lửa không thể nào quên.Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng dư âm của câu chuyện vẫn còn đọng lại rất lâu trong lòng thầy trò chúng tôi. Nhìn những ánh mắt học sinh lặng đi khi nghe ông kể chuyện, tôi hiểu rằng các em đã cảm nhận được giá trị của hòa bình hôm nay.Câu chuyện của cựu chiến binh Ngô Quang Cảnh không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần quốc tế cao cả và trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn, tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha ông – để “thời hoa lửa” mãi không tàn trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn