Ông Ngô Xuân Dưỡng - Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Lệ Thủy
Ông Ngô Xuân Dưỡng - Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Lệ Thủy
Không gian hội trường hôm ấy dường như đặc quánh lại. Tiếng gõ phím lách cách thường nhật và âm thanh ồn ào của phố thị tạm lùi xa, nhường chỗ cho một giọng nói trầm khàn, thi thoảng lại nghẹn lại vì xúc động. Trên bục phát biểu, dưới bóng cờ Tổ quốc, ông Ngô Xuân Dưỡng – Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Lệ Thủy – đang đứng đó. Chiếc áo lính bạc màu sương gió, những tấm huân chương khẽ rung lên theo từng nhịp thở của người cựu binh già.
Khác với những nhân vật lịch sử được ghi tạc trong sách giáo khoa, vĩ đại nhưng có phần xa vời, ông Dưỡng là một mảnh ghép lịch sử bằng xương bằng thịt đang hiện diện ngay giữa thời hiện tại. Từng đi qua những năm tháng thanh xuân rực lửa, chứng kiến lằn ranh sinh tử mỏng manh và tự tay vuốt mắt cho biết bao đồng đội ngã xuống trên chiến trường, ông may mắn trở về khi đất nước trọn niềm vui. Thế nhưng, người lính ấy không cho phép mình nghỉ ngơi. Ở cái tuổi đáng lẽ được an hưởng tuổi già, ông lại tự nhận lấy một sứ mệnh mới: Trở thành "người đưa đò" xuyên thời gian.
Ông kiên trì gõ cửa từng trường học, từng cơ quan, chi đoàn trên địa bàn huyện. Ông mang theo những ký ức rực lửa của thế hệ cha anh đến đặt vào tận tay lớp người đi sau. Trên bục giảng ngày hôm ấy, ông không thuyết giáo bằng những lý thuyết cao siêu. Ông chỉ kể về khoảnh khắc đồng đội nhường nhau ngụm nước cuối cùng dưới giao hào, về những ánh mắt tuổi hai mươi khép lại vĩnh viễn mang theo ước mơ xây dựng quê hương còn dang dở. Ông nhìn thẳng xuống những gương mặt trẻ tuổi đang ngồi phía dưới và nói: "Thế hệ chúng tôi đã để lại tuổi thanh xuân dưới chiến hào, đổi lấy máu xương để các cháu hôm nay được ngồi trong những văn phòng khang trang, trước những màn hình máy tính. Đất nước này là của các cháu."
Ngồi ở hàng ghế dưới, lọt thỏm giữa những đoàn viên thanh niên đang ngày đêm bám sát các chỉ tiêu kinh tế, những cán bộ trẻ thường xuyên đối mặt với ma trận của những con số, báo cáo tài chính và sổ sách phức tạp, lời nói của người cựu binh như một luồng điện xẹt qua tâm trí.
Nhìn lên mái đầu điểm bạc ấy, mỗi người trẻ chợt nhận ra sức nặng thực sự của những tập hồ sơ trên tay mình. Không có chiến hào, không có tiếng súng, nhưng trận địa của thời bình lại hiện diện ngay trên bàn làm việc. Giữ vững kỷ cương kinh tế, minh bạch hóa từng nguồn thu, kiên quyết bóc tách những sai phạm để bảo vệ sự vẹn toàn của ngân sách nhà nước – đó chẳng phải là cách để bảo vệ "hồ sơ sinh mệnh" của quốc gia sao? Lời kể của ông Dưỡng như một tiếng gõ cửa thức tỉnh lương tri, nhắc nhở thế hệ thanh niên rằng: Sự hy sinh của cha anh sẽ trở nên vô nghĩa nếu lớp người kế cận dễ dàng gục ngã trước những cám dỗ vật chất, lơ là trách nhiệm hay đánh mất đi đạo đức công vụ trong sáng.
Câu chuyện của ông Ngô Xuân Dưỡng không khép lại bằng những tràng pháo tay tung hô, mà mở ra một sự chuyển giao im lặng nhưng vô cùng kỳ vĩ. Ngọn lửa của lòng yêu nước không hề tắt đi khi chiến tranh lùi xa, nó chỉ được chuyền từ tay những người lính già sang tay lớp trí thức trẻ.
Hành trình miệt mài gieo hạt của ông chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để bồi đắp lý tưởng cho thế hệ thanh niên. Khi những người trẻ tuổi biết soi mình vào tấm gương của thế hệ trước, biến lòng biết ơn thành hành động liêm chính, sắc bén và tận tụy trong từng nghiệp vụ chuyên môn hàng ngày, họ đang tự rèn giũa mình thành những quần chúng ưu tú. Để rồi từ những hội trường rưng rưng xúc động ấy, sẽ có thêm những bước chân kiên định, tự hào bước lên nhận lấy vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng, tiếp tục gánh vác sứ mệnh làm cho quê hương Lệ Thủy không chỉ tự hào về quá khứ, mà còn phồn vinh và vững mạnh trong tương lai.



