Ông Ngô Xuân Mạnh
Tôi tên là Ngô Xuân Mạnh, sinh năm 1945. Tuổi thơ tôi gắn với những buổi chăn trâu trên triền đê và tiếng mẹ ru mỗi tối. Gia đình không khá giả nhưng luôn đầy ắp tình yêu thương. Tôi lớn lên với mong muốn được trở thành người có ích cho quê hương.
Năm 1965, khi tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Hành trang của tôi chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc bi đông nước và tấm ảnh chụp cả gia đình. Mỗi khi nhớ nhà, tôi lại lấy tấm ảnh ra ngắm, như được gặp cha mẹ và các em ngay trước mắt.
Những năm tháng quân ngũ đã dạy tôi nhiều điều. Tôi học được cách sống kỷ luật, biết nhường nhịn, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Có lần sau nhiều ngày hành quân, cả đơn vị chỉ còn rất ít nước uống. Anh em chia nhau từng ngụm nhỏ để ai cũng có phần. Chính những việc tưởng như rất bình thường ấy lại khiến tình đồng đội thêm bền chặt.
Điều tôi không bao giờ quên là những đêm ngồi viết thư về nhà. Dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi kể cho cha mẹ rằng mình vẫn khỏe, vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ và dặn gia đình đừng quá lo lắng. Mỗi lá thư gửi đi đều mang theo nỗi nhớ quê hương và niềm tin vào một ngày đoàn tụ.
Năm 1968, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Trở về quê hương, tôi tiếp tục lao động, lập gia đình và nuôi dạy các con nên người. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, tôi luôn giữ tinh thần lạc quan mà quân đội đã rèn luyện.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, tôi vẫn thường kể cho các cháu nghe về quãng đời tuổi trẻ của mình. Tôi mong các cháu sẽ biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống có trách nhiệm. Mỗi thế hệ đều có cách riêng để cống hiến, chỉ cần làm bằng tất cả tấm lòng thì đều xứng đáng với truyền thống của cha ông.



