Ông ngoại của em – Cựu chiến binh Đoàn Văn Minh
Em tên là Đào Ngọc Lan, hiện đang là học sinh lớp 6A, trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện thời hoa lửa của một người chiến sĩ, đó chính là ông ngoại của em (là bố của mẹ em). Ông mang tên Đoàn Văn Minh, từng sống ở Nam Cao và Thái Bình cũ. Em chưa từng được gặp ông và cũng chưa bao giờ được nghe ông kể chuyện, tất cả đều là do mẹ kể lại cho em nghe.
Mẹ kể rằng vào thời chiến tranh chống Mỹ ác liệt năm 1972, khi bom đạn trút xuống khắp nơi, ông đã lên đường ra chiến trường. Em từng hỏi mẹ vì sao lại gọi là “thời hoa lửa”, mẹ nói rằng “hoa” tượng trưng cho tuổi trẻ tươi đẹp, còn “lửa” là chiến tranh khốc liệt. Khi bước vào chiến trường, lúc đầu mọi việc đang diễn ra thuận lợi thì không may ông bị ảnh hưởng bởi một vụ nổ gần chỗ mình. Ông được đồng đội phát hiện và cứu chữa kịp thời. Sau nhiều ngày chiến đấu với vết thương, ông lại tiếp tục bước lên con đường chiến tranh.
Sau đó, ông cùng đồng đội trốn vào một hang nhỏ để tránh bom. Máy bay địch đã thả một quả bom xuống, sau tiếng nổ lớn, vụ nổ đã làm ông mất đi một cánh tay. Vụ nổ ấy cũng đã cướp đi sinh mạng của ông và hai người đồng đội, họ đã hi sinh để bảo vệ đất nước. Sau ba năm tìm kiếm, cuối cùng người ta mới tìm thấy ông. Ông phải nằm lại một mình vì là người được tìm thấy cuối cùng. Sau khi tìm được, Nhà nước đã xây mộ cho ông ở một nơi rất xa. Mẹ kể rằng ngôi mộ đó ở tỉnh Bắc Ninh. Ông đã nằm lại nơi ấy và không được đoàn tụ cùng gia đình như nhiều người anh hùng khác.
Vì ông mất từ khi còn rất sớm nên em không được gặp ông dù chỉ một lần, cũng không có lấy một tấm hình nào. Nếu không được mẹ kể, em cũng không biết mình có một người ông đã hi sinh vì Tổ quốc như vậy. Nhà nước đã tôn vinh ông là một người anh hùng chiến sĩ, một liệt sĩ mà nhiều thế hệ luôn ghi nhớ. Em ước gì ông còn sống để cầm tấm bằng khen được trao và chụp một bức ảnh thật đẹp. Nhưng không may, ông đã trở thành một trong những người đồng đội liệt sĩ soi sáng cuộc đời em, là một tấm gương đẹp đẽ. Trong những giấc mơ, em vẫn tưởng như còn nghe thấy tiếng bom nổ vang vọng của những ngày chiến tranh khốc liệt.
Em thật sự ngưỡng mộ và tự hào về ông cũng như những người anh hùng đã hi sinh vì đất nước, vì Tổ quốc. Em xin kết thúc câu chuyện thời hoa lửa của mình tại đây


