Bài viết

Ông ngoại tôi

Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao câu chuyện xúc động về tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả. Tôi may mắn được nghe ông ngoại mình kể lại những ký ức không thể nào quên trong quãng đời tham gia chiến đấu, đó là những câu chuyện mang đậm dấu ấn của một thời hoa lửa.

Quảng Trị20/01/2026Hồ Đoàn Ngọc Trinh (Đoàn xã Nam Gianh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông ngoại tôi

Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao câu chuyện xúc động về tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả. Tôi may mắn được nghe ông ngoại mình kể lại những ký ức không thể nào quên trong quãng đời tham gia chiến đấu, đó là những câu chuyện mang đậm dấu ấn của một thời hoa lửa.

Ông ngoại tôi tên là Hoàng Xuân Thùy , sinh ngày 01/2/1948, quê ở thôn Long Trung , xã Nam Ba Đồn Tỉnh Quảng Trị ngày nay. Ông tôi tham gia cách mạng từ năm 1968, đến tháng 5/1972 ông tham gia nhâp ngũ, trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ. Sau khi tham gia nhập ngũ 21/5/1972 ông được huấn luyện tại k13 trung đoàn 22B. Đến tháng 8/1972 ông được biên chế thuộc Tiểu đoàn công binh ( thuộc trung đội thông tin, trinh sát thuộc Tiểu đoàn bộ )Trong quá trình công tác ông giữ cấp bậc , chức vụ : Chuẩn Úy , chuyên nghiệp ; Trung Đội Trưởng : thông tin, trinh sát. Ngoài quân đội ông tôi còn kể ông còn làm kế toán lương thực trung chuyển tại Huyện Quảng Trạch cũ.


Những khó khăn ông kể trong quá trình công tác trong lực lượng thông tin, ông tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ đường dây thông suốt. Công việc này rất vất vả , cảnh khổ mưa dầm ,ngủ mắc võng ngủ ở rừng núi Trường Sơn, bệnh tật ,ốm sốt liên miên, ăn cơm bên suối, múi khói súng bom đạn Mỹ trút xuống giữa núi Trường Sơn trùng điệp , mùa nắng thiếu nước uống,..., mùa mưa áo quần , chăn màn ướt sũng . Ông tôi bảo lính Trường Sơn năm xưa kì diệu quá. Ông kể nói với tôi , thời chiến là thế đó nắng mưa phải chịu khổ nhưng ai cũng lạc quan vì hai tiếng Tổ Quốc trong tim . Trong lúc làm nhiệm vụ, lội sông lội suối để bảo vệ mạch máu Thông Tin thông suốt. Khi làm nhiệm vụ gian khổ này đối mặt với không biết bao máy bay trên trời ông tôi vẫn bình tĩnh không ngại gian khó , không may lúc đó ông bị thương găm sau lưng máu chảy nhiều. Lúc đó ông tôi bảo ông ngất xỉu không biết gì , nhờ có đồng đội chuyển ra bệnh viện 42. Tại đó ông được chẩn đoán bị mảnh bom khăm vào gần cột sống .Ở đó , lúc ông được đồng đội kể lại rằng :” Trưởng khoa bảo không thể lấy mảnh bom ra được , vì mảnh bom găm quá sâu, nếu lấy ra sẽ ảnh hưởng xương sống sau này” . Và sau khi ông để lại mảnh bom để tránh di chứng ông đã điều trị dẫn hồi phục trở lại , ông tôi trở lại công tác thông tin. Tháng 1/1974 , tiểu đoàn đã xét cho ông đi học trường nghiệp vụ kỹ thuật và tài chính cục vận tải , Tổng cục Hậu Cần trong vòng 12 tháng . Tháng 5/ 1975 ông chuyển về tại X12 đone vị đóng tại Vinh - Nghệ An làm quản lí đơn vị .Đến tháng 5/1981 ông được làm chế độ phục viên , sau khi đất nước biển đổi thì ông được tặng :

2 huân chương hạng 3

1 huy chương kháng chiến

3 bằng chiến sĩ thi đua : 1976, 1977, 1978

3 bằng khen của đơn vị

Nhưng bây giờ chỉ còn lại 1 số , 1 số còn lại đã bị lũ cuốn trôi.




Và tháng 2/1999 ông tôi còn được vào Hội Cựu Chiến Binh

Qua bao thăng trầm biến đổi , ông trở về quê nhà 1 thời gian vợ mất , một mình nuôi 2 con nhỏ. Khi về ông phát hiện giấy tờ mất , trong khi mọi đồng đội ông được hưởng các chế độ nhà nước sau khi góp 1 phần công lao cho tổ quốc . Còn ông tôi vì nhà nghèo khổ , giấy tờ mất nên không làm , hưởng được chế độ gì . Nhờ có Bộ Tư Lệnh Quân Khu 4 tặng nhà tình đồng đội với đơn vị tài trợ công ty Him Lam để cho ông có nơi chốn ở kiên cố hơn với số tiền 50 triệu đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông ngoại tôi | Câu chuyện thời hoa lửa