Cựu chiến binh

ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA HÒA BÌNH TRONG NGĂN KÉO CŨ

Đà Nẵng19/05/2026Nguyễn Mai Thật Thà (học sinh trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA HÒA BÌNH TRONG NGĂN KÉO CŨ

Trong ngăn kéo cũ của ông ngoại tôi, có những tấm huy chương đã nhuốm màu thời gian. Mỗi khi chạm vào chúng, ông lại kể cho tôi nghe về một thời tuổi trẻ sôi nổi nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Đó là giai đoạn 1981 - 1985, những năm tháng ông là người lính Đặc công thuộc Tiểu đoàn 409, Quân khu 5, đã trực tiếp làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào và Campuchia.

Hành trình của ông là một dặm dài sương gió với 3 năm ở đất Lào và 1 năm tại Campuchia. Với cương vị là Trung đội trưởng thuộc Đại đội 2, Đặc công 49, ông đã cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng già, đối mặt với cái nắng cháy da và những trận sốt rét rừng hành hạ. Địa bàn hoạt động của ông nằm ở vùng giáp biên giới thị trấn Mắt Cúm (Thái Lan) – một "tọa độ lửa" vô cùng phức tạp, nơi tàn quân đối phương thường xuyên ẩn nấp và đánh phá.

Trong suốt 4 năm ấy, ông trực tiếp tham gia 4 trận đánh lớn. Với lính đặc công, mỗi trận đánh là một cuộc đấu trí cân não. Ông kể rằng, có những lần bị địch bao vây áp đảo, tình thế tưởng chừng như bế tắc. Nhưng bằng bản lĩnh của một người chỉ huy, ông không cho phép mình và đồng đội nao núng. Ông dạy tôi rằng: "Lúc nguy khốn nhất là lúc cần cái đầu lạnh". Ông đã dùng mưu trí để "lừa cơ hội", dùng mưu trí để đánh lạc hướng địch, tìm ra sơ hở trong vòng vây để đưa anh em thoát khỏi hiểm nguy. Sự thông minh và quả cảm ấy chính là đặc trưng của bộ đội đặc công Việt Nam: "Đã đánh là thắng, đã đi là đến".

Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có những chiến công, mà còn có cả những khoảng lặng đau thương. Ký ức ám ảnh ông nhất là trận đánh Đội 47 vào năm 1982. Trong trận chiến khốc liệt ấy, đơn vị của ông đã mất đi 4 người đồng chí thân thiết. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn xanh, máu của họ đã thấm vào đất bạn để đổi lấy sự bình yên cho biên cương. Đó là nỗi đau thắt lòng mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại, mắt ông vẫn nhòe lệ.

Ngày ra quân, ông trở về với cuộc sống đời thường, bình dị và khiêm nhường. Nhưng cái chất thép của người lính đặc công 409 vẫn chảy trong máu. Ông vẫn lặn lội tìm cách giữ liên lạc với đồng đội cũ. Những buổi gặp mặt sau chiến tranh không có tiếng súng, chỉ có những giọt nước mắt hạnh phúc và những cái ôm thật chặt của những người còn sống trở về. Những cuộc gặp gỡ ấy không chỉ để ôn lại kỷ niệm, mà còn để nhắc nhớ nhau về giá trị của hai chữ "Hòa bình".

Câu chuyện của ông ngoại không chỉ là một trang sử cá nhân, mà là hiện thân cho cả một thế hệ anh hùng. Ông đã dạy tôi rằng: lòng dũng cảm không phải là không biết sợ hãi, mà là biết dùng mưu trí và nghị lực để vượt qua nỗi sợ ấy. Những năm tháng ở biên giới Mắt Cúm đã tôi luyện nên một con người can trường, một người ông kính yêu – người đã dùng tuổi trẻ của mình để viết nên hai chữ hòa bìnhcho con cháu hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG NGOẠI TÔI – NGƯỜI GIỮ LỬA HÒA BÌNH TRONG NGĂN KÉO CŨ | Câu chuyện thời hoa lửa