Cựu Thanh niên xung phong

Ông ngoại tôi – Người thanh niên xung phong

Ông Phạm Văn Bắc, sinh ngày 09/03/1936, cựu Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước, người được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng hai.

Nghệ An05/08/2026Xã Châu Khê (Đoàn xã Châu Khê)34 lượt xem1 lượt chia sẻ

Có những ký ức không chỉ được lưu giữ trong những trang sử mà còn sống mãi trong mỗi gia đình. Đó là những câu chuyện về một thời hoa lửa, về những con người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đối với tôi, câu chuyện ấy không ở đâu xa, mà bắt đầu từ chính ông ngoại của mình - Ông Phạm Văn Bắc, sinh ngày 09/03/1936, cựu Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước, người được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng hai.

Mỗi lần nhìn tấm huân chương được ông nâng niu gìn giữ, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động và tự hào. Đó không chỉ là phần thưởng cao quý dành cho cá nhân ông mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đầy gian khổ, hy sinh của biết bao thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hiến dâng sức trẻ vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Ông thường kể với tôi rằng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên không có quyền đứng ngoài cuộc. Chính suy nghĩ giản dị nhưng đầy trách nhiệm ấy đã thôi thúc ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ông cùng đồng đội lên đường với một niềm tin son sắt: Dù phải đối mặt với bom đạn, gian khổ hay hy sinh thì chỉ cần đất nước được hòa bình, nhân dân được sống trong độc lập, mọi sự cống hiến đều xứng đáng.

Những năm tháng làm nhiệm vụ tại Hoàng Mai, đặc biệt trên tuyến lửa Truông Bồn, là quãng thời gian không bao giờ phai mờ trong ký ức của ông. Khi ấy, Truông Bồn được xem là một trong những “Tọa độ lửa” ác liệt nhất của miền Bắc. Ngày đêm, máy bay Mỹ liên tục ném bom nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Thế nhưng, bom đạn không thể khuất phục ý chí của những người Thanh niên xung phong. Ông cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, giữ thông những tuyến đường chiến lược và trực tiếp thực hiện nhiệm vụ đào hầm công sự cùng đơn vị tên lửa tại xã Nam Nghĩa, Huyện Nam Đàn. Đó là công việc vô cùng nặng nhọc và hiểm nguy. Mỗi nhát cuốc, mỗi xẻng đất đều được thực hiện trong điều kiện bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm cả đơn vị làm việc xuyên suốt để kịp hoàn thành công sự, bảo đảm an toàn cho trận địa phòng không. Tiếng cuốc xẻng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú, tiếng còi báo động và những đợt bom rung chuyển cả đất trời. Những ký ức ấy đã theo ông suốt cuộc đời.

Không chỉ trực tiếp làm nhiệm vụ trên những tuyến lửa ác liệt, ông còn đảm nhiệm cương vị Bí thư  Đội 75 Thanh niên xung phong Nghệ An. Trên cương vị của mình, ông luôn gương mẫu, kiên định, động viên cán bộ, đội viên giữ vững ý chí chiến đấu, đoàn kết vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng và Tổ quốc giao phó. Dù trong mưa bom, bão đạn hay trước những mất mát của đồng đội, ông và tập thể vẫn quyết tâm giữ vững các tuyến giao thông huyết mạch, góp phần bảo đảm cho dòng chi viện từ hậu phương đến tiền tuyến không bao giờ bị gián đoạn.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những chiến công hay những tấm huân chương, mà là cách ông nhắc về đồng đội của mình. Ông chưa bao giờ kể nhiều về bản thân, mà luôn nói về những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong ký ức của ông ngoại tôi, họ mãi là những chàng trai, cô gái mang trong mình lý tưởng cao đẹp, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân để giữ cho những đoàn xe ra tiền tuyến được thông suốt. Mỗi lần kể đến đây, giọng ông chùng xuống, ánh mắt lặng đi. Tôi hiểu rằng, chiến tranh đã lùi xa nhưng nỗi nhớ đồng đội vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người thanh niên xung phong năm ấy.

Lớn lên qua những câu chuyện của ông ngoại, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Mỗi lần nghe ông nhắc về Truông Bồn, về những ngày đào hầm công sự giữa mưa bom bão đạn, tôi càng thêm trân trọng cuộc sống bình yên mà mình đang có.

Là một đoàn viên thanh niên và giáo viên mầm non, tôi luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với những hy sinh ấy bằng sự tận tụy trong công việc, bằng tình yêu dành cho những mầm non của đất nước và bằng việc giáo dục các em biết yêu quê hương, kính trọng những người có công với cách mạng, trân trọng giá trị của hòa bình. Ông ngoại không chỉ là người thân yêu mà còn là tấm gương để tôi noi theo về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng cho cộng đồng. Thời gian có thể làm mái tóc người chiến sĩ bạc trắng, nhưng không thể làm phai mờ ký ức của một thời “Hoa lửa”. Hình ảnh ông ngoại – người thanh niên xung phong năm xưa – sẽ mãi là nguồn động lực để tôi tiếp tục rèn luyện, sống có ích và góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn