Bài viết

ÔNG NGOẠI TÔI VÀ THỜI HOA LỬA -12B2VCVB

Hưng Yên14/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)13 lượt xem15 lượt chia sẻ

Mỗi lần nghe phong trào hay nhắc đến những năm tháng hào hùng của đất nước, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu tôi không phải là những trang sách lịch sử dày cộm, mà là góc sân nhỏ nơi quê nhà và chiếc ghế gỗ đã bạc màu theo năm tháng của ông ngoại. Ông tôi là một người lính đi qua chiến tranh trở về. Ông may mắn hơn bao đồng đội khác khi được giữ lại trọn vẹn một thân hình không mất mát quá nhiều, dù trên người vẫn còn dăm vết sẹo mờ mỗi khi thời tiết chuyển mùa lại âm ỉ nhức mỏi.

Hồi tôi còn nhỏ, tôi thích bám lấy ông lắm. Ông ít khi kể chuyện chiến trường nếu không ai hỏi. Những câu chuyện của ông rất mộc mạc , không có những từ ngữ hào hùng lớn lao. Ông chỉ kể về cái đói thời chiến tranh , về những đêm hành quân mưa dầm dề làm áo quần lúc nào cũng ướt sũng, hay tiếng suối reo và nụ cười chia nhau củ sắn lùi của đồng đội. Có những đồng đội của ông nằm lại mãi mãi ở tuổi đôi mươi, để rồi mỗi lần nhắc đến, giọng ông lại trầm xuống, đôi mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân ngập nắng. Lúc ấy, tôi còn quá nhỏ để hiểu hết sự hy sinh nặng nề đằng sau những lời kể bình thản ấy. Tôi chỉ biết rằng, nhờ có ông và những người lính như ông, gia đình tôi mới có ngày hôm nay, tôi mới được sinh ra trong hòa bình.

Thời gian cứ thế trôi đi. Tôi lớn lên, bước vào những năm tháng học hành bận rộn. Khoảng thời gian áp lực nhất đối với một đứa học sinh cấp hai có lẽ là những tháng ngày ôn thi vào lớp 10. Đó là lúc tôi tất bật với hàng đống bài tập, những đêm đèn sách muộn màng và cả sự lo lắng đến mất ăn mất ngủ vì sợ thi trượt, sợ phụ lòng bố mẹ.

Những ngày tháng căng thẳng ấy, ông ngoại đã yếu nhiều. Sức khỏe của ông kém dần theo tuổi tác và những di chứng chiến tranh tuổi trẻ. Thế nhưng, cứ mỗi khuya tôi ngồi học bài, tôi lại nhớ lời ông dặn rằng : "Cố gắng lên cháu, thời của ông đói khổ, bom đạn bời bời còn vượt qua được, huống hồ cái bút cái vở bây giờ...". Câu nói ấy nhẹ nhàng như một liều thuốc tinh thần giúp tôi vững lòng hơn rất nhiều.

Thế nhưng, định mệnh lại trớ trêu. Chỉ còn đúng hai tuần nữa là bước vào kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 cột mốc quan trọng đầu đời của tôi, thì ông đột ngột ra đi. Hôm ấy, không khí trong nhà chùng xuống một màu tang nặng nề. Tôi đứng trước bàn thờ ông, nước mắt rơi nghẹn ngào mà không dám khóc lớn vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý trước ngày thi. Cảm giác trống trải đến lạ lùng. Người luôn dõi theo, động viên từng bước chân tôi đi thi lại vĩnh viễn không còn ở đó để chờ đón tiếng reo hò của tôi mỗi khi cầm tấm giấy báo đỗ trên tay.

Kỳ thi năm ấy tôi vẫn bước vào phòng thi với sự quyết tâm , bởi tôi biết đó là cách duy nhất để tôi làm ông yên lòng nơi suối vàng. Khi cầm kết quả trên tay, niềm vui đậu vào ngôi trường cấp ba như mong ước lại đi kèm một nỗi buồn nghẹn ngào. Tôi không còn cơ hội chạy thật nhanh về khoe với ông câu đầu tiên: "Ông ơi, cháu đỗ rồi!".

Giờ đây, khi viết những dòng này hưởng ứng đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi không xem đây chỉ là một bài viết nộp cho xong nhiệm vụ của một đoàn viên thanh niên. Đây là cách tôi được ngồi lại, nhắc tên ông bằng tất cả sự kính trọng và nỗi nhớ thương sâu sắc. Ông ngoại tôi đã đi xa, nhưng ngọn lửa kiên cường, sự dung dị và tình yêu thương bao la của một người lính cụ Hồ ấy vẫn mãi ở lại trong nếp sống của gia đình tôi, nhắc nhở tôi phải luôn sống thật xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng xương máu và thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn