ÔNG NGOẠI VÀ KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Có những con người mà cuộc đời của họ đã hòa cùng dòng chảy vĩ đại của lịch sử dân tộc. Với gia đình chúng tôi, người đó chính là ông ngoại – cụ Nguyễn Văn Đúng (sinh năm 1929, người con ưu tú của mảnh đất An Toàn, xã Xuân Hội, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh). Trải qua bao thăng trầm của thời gian, những câu chuyện thời hoa lửa của ông vẫn luôn là niềm tự hào, là di sản vô giá truyền lại cho các thế hệ con cháu.
ÔNG NGOẠI VÀ KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: NGƯỜI ANH HÙNG ĐIỆN BIÊN NĂM ẤY
Có những con người mà cuộc đời của họ đã hòa cùng dòng chảy vĩ đại của lịch sử dân tộc. Với gia đình chúng tôi, người đó chính là ông ngoại – cụ Nguyễn Văn Đúng (sinh năm 1929, người con ưu tú của mảnh đất An Toàn, xã Xuân Hội, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh). Trải qua bao thăng trầm của thời gian, những câu chuyện thời hoa lửa của ông vẫn luôn là niềm tự hào, là di sản vô giá truyền lại cho các thế hệ con cháu.
Khúc Quân Hành Của Chàng Trai Đất Nghi Xuân
Năm xưa, khi tổ quốc cần, chàng thanh niên Nguyễn Văn Đúng đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng, rời quê hương Hà Tĩnh để bước vào đời lính. Với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sục sôi, ông đã trở thành Tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Tiểu đoàn 130, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 (Đại đoàn Chiến thắng).
Đại đoàn 312 ngày ấy là một trong những đại đoàn chủ lực, luôn có mặt ở những nơi chiến trường ác liệt nhất. Và định mệnh đã đưa ông cùng các đồng đội bước vào một chiến dịch lịch sử, làm "nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng" – Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Bản Hùng Ca Giữa Mưa Bom Bão Đạn
Là Tiểu đội trưởng bộ binh, ông ngoại đã trực tiếp dẫn dắt đồng đội xông pha qua những trận đánh ác liệt. Trung đoàn 209 của ông chính là đơn vị đã lập chiến công vang dội ngay trong trận mở màn tại cứ điểm Him Lam, và sau đó là những ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", giành giật với địch từng tấc đất trên các đồi phía Đông tập đoàn cứ điểm.
Giữa lòng chảo Điện Biên "máu trộn bùn non", tiếng bom nổ xé toạc bầu trời, tiếng pháo gầm vang không dứt. Trong lằn ranh sinh tử ấy, người Tiểu đội trưởng trẻ tuổi vẫn giữ vững tay súng, kiên cường bám trụ trận địa. Sức ép của bom đạn, sự khốc liệt của chiến tranh đã lấy đi một phần thính lực và để lại những vết thương chí mạng, khiến đôi tay ông mang tật suốt đời. Nhưng đổi lại, những vết thương ấy chính là "huân chương" cao quý nhất của một người lính, minh chứng cho lòng dũng cảm vô song trước kẻ thù.
Ký Ức Nghẹn Ngào Qua Lời Kể Của ÔngChiến tranh lùi xa, ông ngoại trở về với đời thường, mang theo trên mình những thương tật của thời hoa lửa. Mỗi bận con cháu quây quần, tôi lại may mắn được ngồi bên ông, lắng nghe ông kể lại những câu chuyện của một thời khói lửa ấy.
Do ảnh hưởng của bom đạn năm xưa, thính lực của ông giảm sút, giọng kể của ông có lúc run run, đứt quãng. Mỗi lần nhìn ông dùng đôi bàn tay đã mang tật vì vết thương chiến tranh để minh họa từng hướng tiến công của đồng đội, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Tôi lặng người đi khi nghe ông kể về những đêm đông lạnh thấu xương nơi chiến hào, về những người đồng đội vừa mới cười nói bên cạnh, giây sau đã ngã xuống khi loạt pháo kích dội qua.
Trong những câu chuyện ấy, ông chưa bao giờ kể về những đau đớn, mất mát của riêng mình. Ông chỉ nhắc về tình đồng đội keo sơn, về giây phút lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm De Castries, và niềm hạnh phúc tột cùng khi đất nước được độc lập. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông khi nhớ về những người bạn già đã nằm lại chiến trường, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của hai chữ "hòa bình" mà thế hệ của ông đã phải đổi bằng cả máu và thanh xuân.Ông ngoại ơi, mỗi lần ngồi nghe ông kể chuyện, lòng chúng con lại thắt lại vì xúc động nhưng cũng ngập tràn niềm tự hào. Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ là lịch sử, mà là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường cho chúng con. Đôi bàn tay tật nguyền của ông đã góp phần cầm súng bảo vệ tổ quốc, để hôm nay chúng con được sống trong bình yên. Gia đình mình, quê hương Nghi Xuân sẽ luôn ghi nhớ, biết ơn và tự hào về ông – một người lính kiên trung, một người ông kính yêu vĩ đại.



