Cựu chiến binh

Ông Nguyễn Bá Phúc

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Bá Phúc, sinh năm 1947 trong một gia đình thuần nông ở vùng trung du. Tuổi thơ của tôi gắn với những buổi theo cha lên nương, theo mẹ ra đồng. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng luôn ngập tràn tình làng nghĩa xóm. Khi lớn lên, nhìn những người anh trong làng lần lượt khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ, tôi cũng ấp ủ một ước nguyện được góp một phần sức trẻ cho đất nước.

Năm 1967, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ dậy từ rất sớm nấu cho tôi bữa cơm cuối cùng trước lúc lên đường. Bữa cơm hôm ấy chỉ có bát canh rau, đĩa cá kho và vài quả cà muối, nhưng đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in. Trước khi tôi đi, mẹ chỉ dặn một câu giản dị: "Đi đâu cũng phải sống tử tế, thương đồng đội như người thân trong nhà." Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược phục vụ chiến trường. Công việc tưởng như đơn giản nhưng vô cùng gian nan. Có những đêm chúng tôi phải đi bộ hàng chục cây số qua những cánh rừng rậm, men theo sườn núi, chỉ dám bước trong bóng tối để bảo đảm an toàn. Mỗi người mang trên vai chiếc ba lô nặng trĩu, có lúc tưởng như không thể bước tiếp, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ phía trước, ai cũng cắn răng vượt qua.

Tôi còn nhớ một đêm mưa lớn, con đường đất trở nên lầy lội. Một đồng chí đi trước bị trượt chân, toàn bộ số hàng mang theo rơi xuống bùn. Không ai trách móc, tất cả cùng cúi xuống nhặt từng thùng đạn, từng bao gạo rồi động viên nhau tiếp tục lên đường. Chúng tôi hiểu rằng phía trước còn biết bao đồng đội đang chờ những chuyến hàng ấy. Mỗi bước chân của mình đều góp phần vào nhiệm vụ chung.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tình cảm của người dân nơi đơn vị đi qua. Có những cụ già mang ấm nước chè xanh ra tận ven đường, có những em nhỏ biếu vài củ khoai vừa đào được. Những món quà rất đỗi bình dị ấy khiến chúng tôi cảm nhận rõ hơn tình quân dân gắn bó như ruột thịt. Chính tình cảm ấy tiếp thêm sức mạnh để người lính vững vàng vượt qua mọi khó khăn.

Ba năm trong quân ngũ trôi qua thật nhanh. Năm 1970, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Ngày gặp lại gia đình, tôi nhận ra mình không còn là chàng trai rụt rè năm nào nữa. Quân đội đã dạy tôi biết sống có kỷ luật, biết yêu thương đồng đội, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.

Đến hôm nay, mái tóc đã bạc, mỗi lần nhìn lại chiếc ba lô cũ và tấm ảnh chụp cùng đồng đội năm ấy, bao ký ức lại ùa về. Có người đã trở về với gia đình, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi vẫn luôn ghi nhớ những năm tháng tuổi trẻ đầy ý nghĩa ấy.

Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn biết ơn các thế hệ đi trước, trân trọng cuộc sống hòa bình và không ngừng học tập, rèn luyện. Mỗi việc tốt, mỗi hành động đẹp hôm nay đều là cách gìn giữ và phát huy những giá trị mà bao thế hệ cha anh đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn