ông Nguyễn Đình Hoàng chậm rãi khơi lại những thước phim ký ức về một thời hoa lửa
Trong căn nhà nhỏ ám áp khói trà, ông Nguyễn Đình Hoàng chậm rãi khơi lại những thước phim ký ức về một thời hoa lửa, nơi có người đồng đội thân thiết của ông — ông Nguyễn Thanh Xuân, người chiến sĩ sinh năm 1958 đã gửi lại một phần máu thịt nơi chiến trường K khốc liệt. Qua lời kể đầy xúc động của ông Hoàng, hình ảnh người lính trẻ năm ấy hiện lên giữa những cánh rừng già Campuchia bạt ngàn, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc.
Vào năm 1978, khi tiếng súng xung đột biên giới Tây Nam bùng phát, chàng thanh niên Nguyễn Thanh Xuân khi đó vừa tròn đôi mươi, mang theo trái tim hừng hực sức trẻ và lý tưởng cao đẹp lên đường nhập ngũ. Đơn vị của ông Xuân hành quân sang nước bạn giữa lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn cam go nhất. Đó là những tháng ngày ăn lán ngủ rừng, đối mặt với cái nóng hầm hập của vùng đất Chùa Tháp, những cơn sốt rét rừng hành hạ và sự hiểm nguy rình rập từ những bãi mìn dày đặc của kẻ thù. Trong một lần trực tiếp tham gia chiến dịch truy quét tàn quân địch sâu trong nội địa, một tiếng nổ xé lòng đã vang lên giữa đại ngàn khô khốc. Ông Xuân dẫm phải mìn của địch. Giây phút ấy, mọi thứ như ngưng trệ, đồng đội vội vã băng bó và cáng ông vượt qua làn mưa đạn để về tuyến sau. Dù các y bác sĩ dã chiến đã dốc hết sức mình cứu chữa, nhưng vết thương quá trầm trọng đã khiến ông thương tật một chân tại đất người.
Ngày trở về, người lính Nguyễn Thanh Xuân mang theo trên mình "dấu ấn" tàn khốc của chiến tranh. Một bên chân thương tật, nhưng ông Hoàng nhớ lại rằng trong ánh mắt của người đồng đội năm ấy không hề có sự bi lụy. Ông Xuân đón nhận thương tật với một thái độ điềm tĩnh đến lạ thường, coi đó như một phần xương máu thiêng liêng đã gửi lại để đổi lấy sự bình yên cho biên cương và giúp nhân dân bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Trở lại đời thường với bộ quân phục sờn vai và một cơ thể không còn lành lặn, ông vẫn luôn giữ vững bản lĩnh của người bộ đội Cụ Hồ, sống mẫu mực và là điểm tựa tinh thần vững chãi cho cả gia đình. Kết thúc câu chuyện, ông Hoàng khẽ mỉm cười đầy tự hào: Một chân của Xuân đã nằm lại chiến trường K xa xôi, nhưng tinh thần của người chiến sĩ sinh năm 1958 ấy thì vẫn vẹn nguyên, kiên cường và chưa bao giờ gục ngã trước bất kỳ nghịch cảnh nào của cuộc đời.



