Cựu chiến binh

Ông Nguyễn Đức Thịnh

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Đức Thịnh, sinh năm 1945 trong một gia đình có ba anh em. Tuổi thơ của tôi gắn với những cánh đồng lúa và con sông nhỏ trước làng. Ngày ấy, điều tôi mong mỏi nhất là được học hành đến nơi đến chốn để giúp cha mẹ bớt vất vả. Thế nhưng khi đất nước cần, tôi biết mình phải gác lại những dự định riêng.

Năm 1965, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Sáng hôm lên đường, mẹ dậy từ rất sớm nấu cho tôi bát cơm nóng. Cha chỉ lặng lẽ giúp tôi buộc lại chiếc ba lô rồi dặn: "Đã là người lính thì phải biết giữ lời hứa với đồng đội." Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ hành quân và vận chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường. Có những đêm đi trong rừng, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng bước chân của đồng đội. Mỗi người mang trên vai hơn hai chục cân hàng, ai cũng mệt nhưng chẳng ai kêu ca. Chúng tôi luôn nhắc nhau rằng phía trước còn biết bao người đang chờ những chuyến hàng này.

Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần cả đơn vị gặp một trận mưa lớn. Nước suối dâng cao, đường bị chia cắt. Chúng tôi phải kết dây, dìu nhau vượt qua dòng nước xiết để đưa toàn bộ hàng đến nơi an toàn. Khi hoàn thành nhiệm vụ, quần áo ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy người nhưng ai nấy đều cười rất tươi. Đó là nụ cười của những người lính đã hoàn thành trách nhiệm.

Năm 1968, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Tôi tiếp tục làm nông, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Những năm tháng trong quân đội đã dạy tôi biết sống kỷ luật, biết yêu thương con người và không bao giờ lùi bước trước khó khăn.

Đến hôm nay, điều khiến tôi tự hào nhất không phải là mình đã đi qua bao nhiêu chặng đường, mà là đã sống một tuổi trẻ có ý nghĩa. Tôi mong các cháu hôm nay hãy luôn biết quý trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn