Người có công giúp đỡ cách mạng

Ông Nguyễn Đức Thịnh, nguyên cán bộ Đoàn xã Đức Ninh, Thành phố Đồng Hới

Quảng Trị23/05/2026Trần Thị Cúc (Công ty cổ phần Việt Trung Quảng Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình được xem là “tọa độ lửa” của miền Bắc. Bom đạn ngày đêm trút xuống các tuyến đường giao thông, bến phà và khu dân cư nhằm cắt đứt sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Giữa hoàn cảnh ác liệt ấy, nhiều cán bộ Đoàn đã trở thành lực lượng nòng cốt, vừa vận động thanh niên tham gia phục vụ chiến đấu, vừa trực tiếp đối mặt với hiểm nguy nơi tuyến lửa. Ông Nguyễn Đức Thịnh, nguyên cán bộ Đoàn xã Đức Ninh, Thành phố Đồng Hới cũ, là một trong những tấm gương tiêu biểu như vậy.

Ông Thịnh sinh năm 1946 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm chiến tranh gian khổ. Khi lớn lên, chứng kiến quê hương Quảng Bình bị bom Mỹ đánh phá liên tục, ông sớm tham gia phong trào thanh niên địa phương. Năm 1965, ông được giao nhiệm vụ làm cán bộ Đoàn phụ trách thanh niên xung kích tại xã.

Những năm ấy, công việc của ông và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày tổ chức cho thanh niên đào hầm trú ẩn, san lấp hố bom, sửa đường; ban đêm lại vận chuyển hàng hóa và dẫn đường cho các đoàn xe chi viện vào Nam. Nhiều đoạn đường vừa bị đánh phá xong, đất đá còn nóng vì bom nổ nhưng lực lượng thanh niên vẫn phải khẩn trương thông đường để xe kịp qua trước khi trời sáng.

Ông Thịnh nhớ nhất khoảng thời gian làm nhiệm vụ tại tuyến đường gần phà Long Đại. Đây là nơi thường xuyên bị máy bay địch oanh tạc nhằm cắt đứt giao thông. Có những đêm mưa lớn, nước sông dâng cao, thanh niên xung kích vẫn phải chèo thuyền đưa bộ đội và hàng hóa qua sông. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu nhưng ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Một lần vào năm 1968, trong lúc cùng đồng đội san lấp hố bom trên tuyến đường vận tải, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom lần hai. Đất đá tung mù mịt, nhiều người phải lao xuống hầm trú ẩn. Một thanh niên trong đội bị thương nặng nằm giữa đường. Không ngại nguy hiểm, ông Thịnh đã chạy ra kéo đồng đội vào nơi an toàn rồi cùng mọi người tiếp tục sửa đường trong đêm để đoàn xe quân sự kịp hành quân.

Không chỉ trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu, ông Thịnh còn là người cán bộ Đoàn luôn quan tâm, động viên thanh niên địa phương. Trong những buổi sinh hoạt đơn sơ dưới hầm tránh bom, ông thường kể về tinh thần chiến đấu của quân dân miền Nam để khích lệ lớp trẻ thêm quyết tâm. Nhờ sự vận động của ông, nhiều thanh niên đã tình nguyện lên đường nhập ngũ hoặc tham gia thanh niên xung phong.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về đời thường với nhiều ký ức không thể quên về những năm tháng chiến tranh. Dù cuộc sống còn khó khăn, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động địa phương, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

Ngày nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Nguyễn Đức Thịnh vẫn giữ phong thái giản dị của người cán bộ Đoàn năm xưa. Câu chuyện về ông là hình ảnh tiêu biểu cho lớp thanh niên Quảng Bình đã sống và cống hiến hết mình trong những năm tháng quê hương là tuyến đầu chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Nguyễn Đức Thịnh, nguyên cán bộ Đoàn xã Đức Ninh, Thành phố Đồng Hới | Câu chuyện thời hoa lửa