Ông Nguyễn Hữu Bình
Tôi tên là Nguyễn Hữu Bình, sinh năm 1944. Quê tôi có một dòng sông nhỏ chảy qua, nơi tuổi thơ tôi gắn với những buổi câu cá, chăn trâu và những mùa lúa chín vàng. Gia đình tuy không khá giả nhưng cha mẹ luôn dạy các con phải sống chân thành, biết yêu lao động và không ngại gian khó.
Năm 1964, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ đứng ở cổng làng nhìn theo cho đến khi đoàn xe khuất bóng. Hình ảnh ấy theo tôi suốt những năm tháng xa nhà.
Trong quân ngũ, điều quý giá nhất tôi có được chính là tình đồng đội. Chúng tôi cùng nhau vượt qua những cuộc hành quân dài, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và cùng động viên nhau mỗi khi nhớ quê. Có lần một đồng chí bị sốt, cả tiểu đội thay nhau chăm sóc, người nấu cháo, người lấy nước. Chúng tôi luôn coi nhau như người thân trong gia đình.
Những ngày rảnh hiếm hoi, anh em thường lấy giấy bút viết thư về nhà. Có người viết rất nhanh, có người ngồi rất lâu vì không biết bắt đầu từ đâu. Riêng tôi chỉ viết rằng mình vẫn khỏe, mong cha mẹ yên lòng. Tôi không muốn gia đình phải lo lắng, dù cuộc sống nơi đơn vị còn nhiều thiếu thốn.
Năm 1967, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương. Tôi tiếp tục gắn bó với đồng ruộng, xây dựng gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành. Những bài học về kỷ luật, đoàn kết và tinh thần trách nhiệm từ quân đội vẫn luôn theo tôi trong từng công việc hằng ngày.
Bây giờ, mỗi khi nhìn các cháu tung tăng đến trường, tôi lại thấy những năm tháng tuổi trẻ của mình thật ý nghĩa. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn biết ơn quá khứ, sống có ước mơ và nỗ lực cống hiến để quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.



