Ông Nguyễn Hữu Đại
Tôi là Nguyễn Hữu Đại, sinh năm 1939. Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh vừa đi qua nhưng cuộc sống của người dân vẫn còn vô vàn thiếu thốn. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những cánh đồng quê, những ngày lao động vất vả và khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc.
Năm 1959, khi vừa tròn 20 tuổi, tôi vinh dự được lên đường nhập ngũ. Đó là dấu mốc mà đến tận hôm nay tôi vẫn không thể nào quên. Ngày chia tay gia đình, cha mẹ chỉ dặn dò một điều giản dị: "Đã là người lính thì phải luôn giữ vững phẩm chất, hoàn thành tốt nhiệm vụ, xứng đáng với niềm tin của quê hương."
Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày rèn luyện đầy gian khổ. Chúng tôi học điều lệnh, chiến thuật, bắn súng, hành quân dã ngoại và rèn luyện thể lực trong mọi điều kiện thời tiết. Có những buổi hành quân dài dưới cái nắng gay gắt, có những đêm thức trắng luyện tập, nhưng không ai nản lòng. Chúng tôi luôn động viên nhau cùng cố gắng vì ai cũng hiểu rằng chỉ có rèn luyện nghiêm túc mới có thể hoàn thành nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.
Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là những bài huấn luyện hay những cuộc hành quân, mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi cùng ăn một mâm cơm, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng chiếc chăn trong những đêm giá rét. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn và trở thành những người anh em thực sự.
Trong những năm phục vụ trong quân đội, khi cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu ngày càng được tăng cường, tôi cùng đơn vị luôn chấp hành nghiêm mọi mệnh lệnh, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Dù ở bất kỳ vị trí nào, tôi luôn tâm niệm rằng người lính phải đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên hết.
Năm 1963, sau bốn năm phục vụ trong quân ngũ, tôi hoàn thành nghĩa vụ và được xuất ngũ trở về quê hương. Rời đơn vị, tôi mang theo biết bao kỷ niệm đẹp về những năm tháng tuổi trẻ. Quân đội đã rèn luyện cho tôi ý chí, tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và bản lĩnh để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Trở về địa phương, tôi tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia các phong trào của thôn, xóm. Những phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn là kim chỉ nam trong cuộc sống của tôi. Tôi luôn nhắc nhở con cháu phải sống trung thực, chăm chỉ, yêu quê hương, yêu đất nước và biết trân trọng những giá trị của hòa bình.
Đến hôm nay, khi đã bước sang tuổi xế chiều, mỗi lần nhớ về quãng đời quân ngũ, tôi vẫn cảm thấy vô cùng tự hào. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, là những năm tháng được cống hiến cho Tổ quốc và được sống trong tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.
Tôi mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh, không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Mỗi người hãy góp một phần công sức của mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với những hy sinh và cống hiến của các thế hệ đi trước.



