Ông Nguyễn Hưu Thạch
Tôi là Nguyễn Hữu Thạch, sinh năm 1963. Tôi lớn lên khi đất nước đã thống nhất, nhưng những năm đầu thập niên 1980, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn rất nặng nề. Với thế hệ thanh niên chúng tôi lúc ấy, nhập ngũ là trách nhiệm tự nhiên, là nghĩa vụ của người con đối với quê hương, đất nước.
Năm 1981, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời gia đình lên đường, trong lòng không tránh khỏi bâng khuâng, lo lắng, nhưng suy nghĩ khi ấy rất rõ ràng: đất nước cần thì mình phải đi. Tôi khoác ba lô lên đường với mong muốn góp phần nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời tôi không thể nào quên. Thời điểm đó, tình hình biên giới phía Bắc vẫn còn căng thẳng; điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt, công việc huấn luyện, canh gác, tuần tra diễn ra liên tục. Chúng tôi luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, nương tựa vào nhau bằng tình đồng chí, đồng đội để vượt qua mọi gian khổ.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, tôi chứng kiến sự hy sinh thầm lặng và tinh thần trách nhiệm cao của nhiều đồng đội. Giữ gìn hòa bình cũng là một cuộc chiến, không ồn ào nhưng đòi hỏi ý chí, kỷ luật và sự sẵn sàng cống hiến của mỗi người lính. Những ký ức ấy theo tôi suốt cuộc đời, nhắc nhở về giá trị của cuộc sống yên bình hôm nay.
Đến năm 1985, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về với cuộc sống đời thường. Trở lại quê hương, tôi bắt đầu lại từ những công việc giản dị: lao động sản xuất, chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương trong thời bình còn nhiều khó khăn.
Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục, nhưng những năm tháng người lính đã rèn cho tôi ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Đó là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời, giúp tôi vững vàng trong mọi hoàn cảnh.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình đã từng là một người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam, đã dành trọn tuổi trẻ để phục vụ Tổ quốc trong giai đoạn biên cương còn nhiều thử thách. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với gia đình và quê hương, để xứng đáng với những cống hiến thầm lặng của các thế hệ đi trước.



