Bài viết

ÔNG NGUYỄN NGỌC LIÊM - DI SẢN BẤT KHUẤT VÀ NGHĨA TÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH

An Giang11/04/2026XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

ÔNG NGUYỄN NGỌC LIÊM - DI SẢN BẤT KHUẤT VÀ NGHĨA TÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH

Lời Mở Đầu:

Mỗi người Việt Nam đều mang trong mình một câu chuyện thời hoa lửa – những năm tháng chiến đấu kiên cường, bất khuất, nơi cả dân tộc đứng lên vì độc lập tự do của Tổ quốc. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức lịch sử hào hùng mà còn là ngọn lửa truyền thống linh thiêng, khắc sâu vào tâm khảm, thắp sáng lòng yêu nước và trách nhiệm cho các thế hệ trẻ hôm nay. Trong phong trào “Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi xin được thành kính tri ân và khắc ghi những tấm gương đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình.

Đây là câu chuyện đầy tự hào về người ông thân yêu của tôi, Ông Nguyễn Ngọc Liêm, một người con ưu tú của quê hương Châu Đốc – An Giang – người đã dệt nên một cuộc đời đầy nghĩa khí, sống trọn vẹn những năm tháng tuổi trẻ rực lửa và tận tụy vì nền độc lập, tự do vĩnh viễn của dân tộc.

I. Gốc Rễ Kiên Cường: Tuổi Thanh Xuân Trong Lòng Địch

Ông Nguyễn Ngọc Liêm, sinh năm 1925, tại Phường Châu Phú B, Thành phố Châu Đốc (cũ), tỉnh An Giang. Ông lớn lên trong bối cảnh lịch sử đầy biến động, nơi mảnh đất Nam Bộ trù phú bị giày xéo bởi chiến tranh. Châu Đốc, với vị thế giáp biên, là địa bàn chiến lược, nơi sự đàn áp của kẻ địch diễn ra vô cùng khốc liệt nhằm cắt đứt mọi nguồn tiếp tế và liên lạc.

Chứng kiến cảnh quê hương chịu nhiều mất mát, những mái nhà xiêu vẹo, nỗi đau thương hằn sâu trên gương mặt những người dân quê chất phác, ngọn lửa yêu nước trong người thanh niên Nguyễn Ngọc Liêm đã bùng cháy mãnh liệt. Ông không thể khoanh tay đứng nhìn, mà chọn con đường dấn thân vào hoạt động cách mạng bí mật, chấp nhận đối diện với cái chết cận kề mỗi ngày.

Ông được giao trọng trách Tổ trưởng bí mật công tác nội ngoại thành xã Châu Phú – Châu Đốc trước năm 1954. Công việc của ông vô cùng nguy hiểm: tổ chức cơ sở, bảo vệ cán bộ, vận chuyển tài liệu và tiếp tế hậu cần cho lực lượng vũ trang. Đây là công việc đòi hỏi sự mưu trí, dũng cảm và lòng trung thành tuyệt đối.

Ông là một chiến sĩ thầm lặng nơi hậu phương – một mắt xích tối quan trọng của mạng lưới cách mạng. Từng chuyến đi liên lạc xuyên đêm, từng thông tin được truyền đi an toàn, từng căn cứ hậu cần được giữ vững... đều là sự đánh đổi bằng sinh mạng. Dù nhiều lần bị địch truy bắt gắt gao, ông vẫn kiên cường, bất khuất như cây tràm U Minh, một lòng son sắt theo Đảng, theo cách mạng. Tinh thần thép, lòng dũng cảm phi thường của người dân Nam Bộ đã chảy trong huyết quản ông, giúp ông vượt qua mọi hiểm nguy, bảo vệ đồng chí và cơ sở cách mạng.

II. Di Sản Tận Tụy: Hậu Phương Thầm Lặng Của Thời Bình

Niềm vui vỡ òa khi non sông thu về một mối, tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn độc lập. Nhưng cống hiến không dừng lại ở tiếng súng. Ông Nguyễn Ngọc Liêm chuyển hóa tinh thần chiến đấu thành sự tận tụy trong lao động xây dựng quê hương, góp sức hàn gắn vết thương chiến tranh.

Ông làm việc tại Nông trường Quốc doanh Toàn Thắng (tỉnh An Giang), đảm nhận công việc tài xế. Đó là những ngày tháng cần mẫn, ông không chỉ là người cầm vô lăng mà còn là người gánh vác trách nhiệm với tinh thần cao nhất, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Đồng nghiệp quý trọng ông không chỉ bởi sự giản dị, chân thành mà còn vì đức tính trung hậu, thật thà, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Điều làm nên vẻ đẹp trọn vẹn của câu chuyện chính là sự đồng lòng của gia đình. Sau ngày đất nước thống nhất, vợ và các con ông đã thầm lặng, miệt mài hỗ trợ nuôi dưỡng, che giấu nhiều cán bộ cách mạng, tiếp nối truyền thống kiên trung của ông trong thời kỳ xây dựng lại đất nước. Họ đã dùng những bữa cơm đạm bạc, những tấm lòng nhân hậu để bảo bọc đồng chí, giữ trọn vẹn tình nghĩa với cách mạng. Gia đình ông chính là một hậu phương vững chắc, một tế bào nghĩa tình đóng góp vào sự ổn định và phát triển của địa phương sau chiến tranh.

Đến năm 1982, ông trở về mảnh đất Châu Đốc hiền hòa, tiếp tục cuộc sống làm ruộng, lao động sản xuất. Dù không còn làm việc nhà nước, ông vẫn là một người ông, người cha mẫu mực, nuôi dạy con cháu trưởng thành, thành đạt, trở thành những công dân có ích cho xã hội. Cả cuộc đời ông là minh chứng cho sự gắn bó sắt son, trọn vẹn nghĩa tình với quê hương, đồng bào, một tấm gương về lao động và đạo đức.

III. Dấu Ấn Vinh Quang: Tấm Huân Chương Khắc Ghi Công Lao

Phần thưởng cao quý nhất không phải là danh vọng, mà là sự ghi nhận xứng đáng của Tổ quốc. Sau nhiều năm cống hiến thầm lặng, vào ngày 11 tháng 4 năm 2005, Ông Nguyễn Ngọc Liêm đã vinh dự được đón nhận Huân chương Kháng chiến Hạng Ba do Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trao tặng.

Tấm Huân chương ấy không chỉ là vật kỷ niệm nhỏ mà là chứng nhân lịch sử uy nghiêm, khắc ghi trọn vẹn công lao và sự hy sinh thầm lặng của ông trong cuộc trường kỳ kháng chiến vệ quốc. Nó là lời khẳng định về một tuổi trẻ rực lửa, đã không tiếc xương máu, mồ hôi để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Năm 2014, ông đã thanh thản về cõi vĩnh hằng. Dù ông đã đi xa, nhưng di sản tinh thần kiên trung, nhân hậu và tình cảm gắn bó với quê hương của ông vẫn còn mãi, là niềm tự hào vô bờ bến cho con cháu và thế hệ mai sau.

IV. Lời Tri Ân Sâu Sắc: Ngọn Lửa Truyền Thống Vĩnh Cửu

Câu chuyện về Ông Nguyễn Ngọc Liêm là minh chứng sống động, lay động lòng người về tinh thần bất khuất, thủy chung và sự nhân nghĩa của người Việt Nam. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tấm gương cống hiến của ông và cả gia đình, cùng những dấu ấn sâu đậm mà ông để lại, vẫn mãi là ngọn đuốc soi sáng, truyền lửa yêu nước, tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay.

Chúng tôi – những người con, người cháu – xin hứa sẽ trân trọng những hy sinh này, tiếp bước cha ông, và dùng sức trẻ, trí tuệ để dựng xây, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam giàu đẹp, xứng đáng với những cống hiến vĩ đại của thế hệ "thời hoa lửa"!

.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn