Bài viết

ÔNG NGUYỄN NGỌC SÁU — VỊ THƯƠNG BINH GIỮA ĐỜI THƯỜNG VẪN TỎA RA ÁNH SÁNG CỦA NGƯỜI LÍNH

Đà Nẵng08/12/2025Chi đoàn giáo viên (Trường THCS Cao Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG NGUYỄN NGỌC SÁU — VỊ THƯƠNG BINH GIỮA ĐỜI THƯỜNG VẪN TỎA RA ÁNH SÁNG CỦA NGƯỜI LÍNH

Ở vùng quê Quảng Nam cũ, khi nhắc đến thương binh Nguyễn Ngọc Sáu, người ta không chỉ nhớ về một người lính từng đi qua bom đạn, mà còn nhớ về một tấm gương sống đẹp – lặng lẽ, kiên cường, không bao giờ cúi đầu trước số phận.

Ông Sáu sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng trung du Quảng Nam. Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, cậu thanh niên Nguyễn Ngọc Sáu mới tròn 18 tuổi đã xin gia nhập bộ đội. “Lúc đó, ai trong làng cũng tin rằng ra trận là để quê mình được yên”, ông kể lại, đôi mắt xa xăm nhưng vững vàng.

Ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu thuộc mặt trận Quảng Nam – Đà Nẵng, nơi địch tập trung dày đặc và các cuộc càn quét diễn ra liên miên. Hành trang của người lính Sáu khi rời quê chỉ có vài bộ áo quần, một con dao nhỏ và niềm tin “đất nước rồi sẽ hòa bình”.

Ông Sáu từng tham gia nhiều trận đánh trong rừng núi Tiên Phước, Hiên – Giằng, và cả vùng ven Đô Đốc – Hòa Vang. Có những ngày hành quân 3–4 chặng rừng, đêm ngủ võng, ăn cơm nắm với muối mè nhưng toàn đơn vị vẫn giữ tinh thần “một người ngã – một người tiến lên”.

Ông kể lại kỷ niệm ám ảnh nhất:

“Hôm đó đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Tôi chỉ kịp đẩy đồng đội vào hầm rồi nghe tiếng nổ chát chúa. Khi mở mắt lại thì chân mình không còn cảm giác nữa.”

Mảnh pháo đã cắt qua phần cơ chân trái, để lại vết thương sâu khiến ông vĩnh viễn mang thương tật.

Sau chiến tranh, ông trở về quê với đôi chân mang thương tật độ nặng, bước đi khập khiễng suốt đời. Nhưng ông Sáu không bao giờ xem đó là lý do để buông xuôi.

Ông tự tập đi từng chút một, xin việc ở hợp tác xã, rồi sau này mở một quán nhỏ bán tạp hóa để nuôi gia đình. Dù đau nhức mỗi khi thời tiết trái gió, ông vẫn cố làm việc, vẫn giúp xóm làng như một thói quen của người lính đã quen hy sinh phần mình vì người khác.

Những năm gần đây, dù tuổi đã cao và sức khỏe yếu hơn, ông Sáu vẫn nhận nhiệm vụ kể chuyện truyền thống cho học sinh của xã, của trường. Cách ông nói mộc mạc, chân thành nhưng lại chạm vào trái tim người nghe:

Ông kể về đồng đội đã ngã xuống ở khe suối.

Kể về những ngày hành quân trong mưa rừng tầm tã.

Kể về khoảnh khắc nghĩ mình không sống nổi, nhưng vẫn cố giữ lá cờ đơn vị trong tay…

Với ông, việc truyền lại ký ức chiến tranh là cách giữ lại niềm tự hào và trách nhiệm với thế hệ trẻ.

Nhiều người hỏi ông: “Sống với đôi chân đau suốt đời, bác có bao giờ thấy chán nản không?”

Ông Sáu cười hiền:

“Tôi may mắn hơn nhiều đồng đội. Họ nằm lại rừng núi. Tôi được về với quê hương là hạnh phúc lớn nhất rồi.”

Câu nói nhẹ như gió nhưng nặng như đá. Nó là lời của một người đã hiểu rất rõ giá trị của hòa bình.

Câu chuyện của thương binh Nguyễn Ngọc Sáu không ồn ào, không rực rỡ như những chiến công ghi trên giấy. Nhưng nó lặng lẽ và thấm sâu – như ánh lửa âm ỉ cháy trong trái tim người lính già. Ông là minh chứng rằng: Dù chiến tranh đã lùi xa, người lính năm xưa vẫn giữ một ngọn lửa trách nhiệm trong từng hơi thở của cuộc sống đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn