ông Nguyễn Ngọc Thanh
Tôi là Nguyễn Ngọc Thanh, sinh năm 1956.
Năm 1976, khi đất nước vừa hoàn toàn thống nhất và bước vào giai đoạn củng cố quốc phòng, xây dựng lực lượng vũ trang vững mạnh, tôi lên đường nhập ngũ, trở thành người lính trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Khi ấy, tôi 20 tuổi, mang trong mình tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ và ý chí sẵn sàng cống hiến cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong thời kỳ mới.
Những năm tháng quân ngũ là quãng đời nhiều thử thách nhưng rất đáng trân trọng. Trong môi trường kỷ luật nghiêm minh của quân đội, tôi cùng đồng đội trải qua những ngày huấn luyện vất vả, những đợt công tác dài ngày và nhiều nhiệm vụ đòi hỏi sự bền bỉ, kiên cường. Chính trong gian khó, ý chí, bản lĩnh và phẩm chất của người lính được rèn luyện và trưởng thành.
Quân đội là trường học lớn, nơi tôi được giáo dục về lòng trung thành với Tổ quốc, tinh thần kỷ luật, ý thức tổ chức và trách nhiệm trước Nhân dân. Tình đồng chí, đồng đội được vun đắp trong những năm tháng ấy đã trở thành giá trị tinh thần sâu sắc, theo tôi suốt chặng đường sau này.
Đến năm 1979, tôi xuất ngũ, trở về quê hương khi đất nước đang từng bước ổn định và phát triển. Dù rời xa quân phục, nhưng những phẩm chất của người lính Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn luôn được tôi giữ gìn và phát huy trong lao động, sinh hoạt và tham gia các hoạt động tại địa phương.
Nhìn lại quãng đời đã qua, tôi luôn trân trọng và tự hào về thời gian được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Đó là quãng đời tuổi trẻ giàu ý nghĩa, góp phần hình thành nhân cách, lối sống và trách nhiệm của tôi đối với gia đình, quê hương và xã hội.



