Cựu chiến binh

Ông Nguyễn Ngọc Vương – người lính cụt tay vẫn vững vàng giữa đời

Tuyên Quang11/11/2025Nguyễn Khánh Vân (Chi đoàn thôn Quán xã Bắc Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông Nguyễn Ngọc Vương – người lính cụt tay vẫn vững vàng giữa đời

Ông Nguyễn Ngọc Vương – người lính cụt tay vẫn vững vàng giữa đời

z7199120257441_b2b884406b798a806ae892bf929634fa.jpg

Giữa ngôi làng nhỏ yên bình ở thôn Quán, xã Bắc Quang, có một người đàn ông đã bước qua tuổi tám mươi, dáng đi chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời nghị lực. Đó là ông Nguyễn Ngọc Vương, một cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, và cũng là biểu tượng của ý chí kiên cường trong thời bình.

Ông Vương sinh năm 1943, lớn lên giữa những năm tháng gian khó. Năm 1966, nghe tin đất nước kêu gọi thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc, chàng trai 23 tuổi ấy không chút do dự “Con đi, mẹ ạ. Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về cày lại mảnh ruộng này” ông từng nói trước khi khoác ba lô lên đường mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất non sông. Những năm tháng ở chiến trường, ông cùng đồng đội hành quân qua bao vùng rừng núi, đối mặt với thiếu thốn, hiểm nguy, và cả cái chết cận kề.

Những năm ở chiến trường là chuỗi ngày ác liệt. Bom đạn, khói lửa, mất mát nhưng ông và đồng đội vẫn bám trụ, vì một niềm tin đơn giản: độc lập, tự do. Trong một trận đánh dữ dội, một quả pháo nổ gần vị trí ông. Khi tỉnh lại, ông thấy hai cánh tay mình đã không còn. Đau đớn, tê dại, và trống rỗng không phải vì mất tay, mà vì biết rằng từ nay mình không thể cầm súng cùng đồng đội nữa.

Khi đất nước thống nhất. Ông trở về quê, mang trên người vết thương và trong lòng là nỗi day dứt. Ngôi làng vẫn thế, nhưng ông không còn như xưa. Những ngày đầu, ông không thể tự ăn, tự viết, thậm chí chỉ ngồi nhìn đôi tay trống trơn mà nước mắt chảy dài.

Rồi một hôm, nghe tiếng trẻ con chơi đùa ngoài ngõ, ông mỉm cười. “Chúng nó được sống bình yên là tốt rồi.” Câu nói ấy như thắp lại trong ông ngọn lửa sống. Ông tập làm mọi việc bằng vai, bằng chân, bằng nghị lực. Dần dần, ông có thể tự mở cửa, tự ăn uống, thậm chí tự viết chữ bằng cách kẹp bút giữa hai cánh tay cụt.

Người dân trong làng vẫn thường bảo: “Ông Vương không có tay, nhưng có nghị lực hơn bao người có đủ tay chân” Ông không bao giờ than vãn, trái lại luôn động viên lớp trẻ cố gắng học hành, sống có trách nhiệm. khi chúng tôi đến thăm, ông chỉ cười hiền: “Tôi mất hai cánh tay, nhưng còn trái tim, còn khối óc, là còn tất cả.”

Giờ đây, khi tuổi đã ngoài tám mươi, ông vẫn ngày ngày ra sân nhìn lũ trẻ chạy chơi, lòng an nhiên. Trên tường nhà ông treo tấm Huân chương Chiến công và tấm ảnh thời trẻ — đôi mắt trong ảnh vẫn sáng rực niềm tin, như chưa từng biết đến nỗi đau.

Chiều xuống, ông tựa lưng bên hiên, ngước nhìn bầu trời. Hai cánh tay không còn, nhưng trong tâm hồn ông, vẫn còn hai cánh tay khác – cánh tay của lòng kiên cường và tình yêu Tổ quốc vẫn dang rộng, ôm lấy quê hương yên bình sau bao năm bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn