ông Nguyễn Như Bậu
Tôi là Nguyễn Như Bậu, sinh năm 1945, quê ở thôn Bỉnh Ri. Tôi lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, khi tiếng bom đạn và những cuộc tiễn đưa nơi đầu làng đã trở thành hình ảnh quen thuộc của tuổi trẻ chúng tôi.
Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngày rời quê, tôi không mang theo nhiều hành trang, chỉ tự nhủ một điều giản dị mà chắc chắn: đến tuổi thì phải đi, đi để góp phần nhỏ bé của mình cho đất nước sớm thống nhất, cho quê hương được yên bình.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng đời tôi không thể nào quên. Chiến tranh lúc ấy vô cùng ác liệt; hành quân liên miên, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, bom đạn luôn rình rập. Có những lúc, ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Nhưng chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp chúng tôi dựa vào nhau, cùng nhau vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.
Chúng tôi chiến đấu và làm nhiệm vụ với một niềm tin chung: đánh cho đất nước thống nhất, để quê hương không còn cảnh chia ly. Trong những năm tháng ấy, tôi đã chứng kiến nhiều đồng đội anh dũng hy sinh. Những ký ức đó theo tôi suốt cuộc đời, trở thành nỗi nhớ không bao giờ phai.
Đến năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về quê hương thôn Bỉnh Ri. Ngày trở về, niềm vui hòa bình xen lẫn xúc động. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng được sum họp gia đình, được sống giữa quê hương yên bình đã là hạnh phúc lớn lao.
Rời quân ngũ, tôi trở lại với lao động đời thường, chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương. Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục, nhưng những năm tháng người lính đã rèn cho tôi ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm—những điều theo tôi suốt cuộc đời.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi luôn tự hào vì mình đã từng là một người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống yên bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và quê hương, để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



