Ông Nguyễn Quốc Sử – cựu thanh niên xung phong, hiện sinh sống tại ấp 3, xã An Biên, tỉnh An Giang
Năm 1975, khi đang học lớp 8, Nguyễn Quốc Sử đứng trước một quyết định rất lớn của tuổi trẻ.
Đó là tiếp tục việc học hay tạm gác sách vở để lên đường phục vụ Tổ quốc.
Khi ấy, đất nước đang ở thời điểm lịch sử đặc biệt. Chiến tranh sắp kết thúc, miền Nam sắp được giải phóng. Qua chiếc radio nhỏ, cậu học sinh Nguyễn Quốc Sử nghe tin chiến sự và cảm nhận được không khí sôi sục của cả dân tộc.
Ông quyết định viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong.
Một người học sinh tuổi còn rất trẻ đã rời trường học để bước vào một “trường học” khác – nơi có bom đạn, những con đường chiến tranh và những thử thách mà sách vở không thể dạy hết.
Những ngày tháng sau đó, ông cùng đồng đội hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn và chiến trường Quảng Trị.
Công việc của những thanh niên xung phong là san lấp hố bom, dọn dẹp chiến trường, sửa chữa và mở đường để bộ đội hành quân.
Có những ngày giữa rừng sâu, lán trại chỉ là những căn lều tạm dưới tán cây.
Ban đêm, rắn độc có thể bò quanh nơi ngủ.
Bữa ăn nhiều khi chỉ có lương khô, cơm nắm và nước suối.
Ngay cả việc nấu một nồi cơm cũng phải hết sức cẩn thận, bởi khói bếp có thể làm lộ vị trí đơn vị.
Nhưng khó khăn không làm những người thanh niên ấy chùn bước.
Họ hiểu rằng mỗi đoạn đường được thông là thêm một chuyến xe có thể đưa bộ đội, lương thực và vũ khí ra chiến trường.
Mỗi hố bom được lấp là một con đường được nối lại.
Mỗi giờ bám đường là góp thêm một phần vào ngày đất nước thống nhất.
Sau hơn nửa thế kỷ, ông Nguyễn Quốc Sử vẫn lưu giữ những ký ức ấy.
Điều đáng quý là ông không kể về tuổi trẻ của mình bằng sự nuối tiếc.
Ngược lại, ông xem đó là một phần đẹp nhất của cuộc đời.
Câu chuyện của ông vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân.
Đó là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên đã lựa chọn cống hiến khi Tổ quốc cần.


