Ông Nguyễn Quốc Thành kể chuyện
Ông Thành kể, mẹ sinh ông được hơn nửa tháng thì bồng con nhỏ đi sơ tán ở Hà Tĩnh. Đến năm 1973, bom đạn ngừng rơi, mẹ con ông mới về lại quê hương. "Lúc trở về quê hương thì chúng tôi đã lên 6 tuổi, thường chạy xuống chơi ở các giao thông hào quanh địa đạo. Thấy những hố bom sâu hoắm do bom đạn để lại", ông Thành cho hay. Đối với bà Hồ Thị Dữ, khi mẹ sinh ra bà thì gặp mùa mưa nên trong lòng địa đạo ẩm thấp, đọng nước. "Mỗi lần kể chuyện lại cho chúng tôi nghe, mẹ thường hay khóc. Bà kể rằn
Ngược dòng ký ức, bà Hồ Thị Thiện nhớ lại, khi mẹ sinh bà được một thời gian thì ba mất. Từ đó, một mình mẹ phải đương đầu với khó khăn, bom đạn chiến tranh để nuôi 4 người con khôn lớn.
"Mẹ tôi kể lại, những ngày tháng sống trong địa đạo vô cùng gian truân. Thời điểm đó, người phụ nữ nào chuyển dạ sinh con mà may mắn lắm mới có bông băng, còn không có thì chỉ lấy áo bọc lại cho con khô ráo. Khi sinh ra phải cắt cuống rốn nhưng có lúc không có dao kéo, bất đắc dĩ phải lấy vỏ của cây tre mà cắt vì nó rất sắc", bà Thiện kể.


